Naruto

Naruto là một cậu bé có mơ ước trở thành hokage của làng Konoha,được Hokage phong ấn trong người một trong 9 quái vật của thể giới

One Piece

Monkey D. Luffy, 1 cậu bé rất thích hải tặc có ước mơ tìm được kho báu One Piece và trở thành Vua hải tặc - Pirate King. Lúc nhỏ, Luffy tình cờ ăn phải trái quỉ (Devil Fruit) Gomu Gomu, nó cho cơ thể cậu khả năng co dãn đàn hồi như cao su nhưng đổi lại cậu sẽ không bao giờ biết bơi. Sau đó Luffy lại được Shank cứu thoát tuy nhiên ông ta bị mất 1 cánh tay. Sau đấy Shank chia tay Luffy và để lại cho cậu cái mũ rơm (Straw Hat) và nói rằng: "Sau này bao giờ thành cướp biển hãy gặp ta và trả lại nó". Chính lời nói này đã thúc đầy Luffy trở thành 1 cướp biển thật sự.

Nozoki Ana

Kido Tatsuhiko chuyển tới sống ở Tokyo để học đại học. Trong căn phòng mới của cậu, có một lỗ hổng nhỏ. Lúc đầu, cậu không thể thấy được gì qua cái lỗ đó. Nhưng rồi một đêm, nhòm qua lỗ hổng, cậu bỗng thấy một cô gái đang... Một cuộc sống mới của cậu bắt đầu mở ra từ đây khi qua lỗ hổng đó, cậu có thể nhìn thấy được những hành động tự nhiên nhất của một cô gái...

Kimi no Iru Machi

Eba Yuzuki, một cô gái từ Tokyo về một miền quê để học PTTH. Cô ấy sẽ sống với chàng trai tên là Kirishima Haruto, là con trai người học nghề của ba cô. Kirishima Haruto không muốn cô ấy ở nhà mình và muốn đuổi cô đi. Tại đó còn một cô gái khác tên là Kanzaki Nanami,người mà Haruto đang yêu... Vậy chuyện gì sẽ xảy ra?!

Hetakoi

Sinh nhật thứ 20 của mình, Shizuka, một ông cụ non chính hiệu, chọn cách tới suối nước nóng để thư giãn. Xủi rủi làm sao (gọi là may mắn thì đúng hơn) anh gặp một cô gái trần như nhộng, nằm bất trong một bụi rậm ...sau đó vô tình anh lại tham gia vào câu lạc bộ du lịch, nơi cô gái đang làm việc và thế là nhiều chuyện dở khóc dở cười đã xảy ra

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện dài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện dài. Hiển thị tất cả bài đăng

TÌNH YÊU TRONG VEO CHƯƠNG X

Hoàng Uyên

TÌNH YÊU TRONG VEO

Chương 10



- Phi, tới đây anh Tới em chỉ cho anh xem cái này, bảo đảm anh sẽ mê tít ngay.
– Gì mà dữ vậy Nga? Chắc là trong góc vườn đó có cái gì đặc biệt lắm hả?
Phi cười cười, nhìn vào góc vườn hoa sau hông biệt thự, chỗ đó vắng vẻ và êm mát nhờ tàng khế bao phủ, anh chưa đặt chân tới lần nào, quả là ngôi biệt thự này giống như chốn bồng lai tiên cảnh vậy, giữa bốn bức tường là cả một thế giai đầy kỳ hoa dị thảo, chả trách sao ngày trước Thúy Hương ngày nào cũng ghé chơi, nơi đây tách biệt với bụi khói ờn ào của đất Sài Gòn, nếu cứ oanh quanh mãi trong bốn bức tường này, ta sẽ có cảm tường lạc vào thế giới cổ tích, chẳng hạn như cô út của ông già lái buôn lạc vào lâu đài của hoàng tử quái thú.
Vân Nga kéo tay Phi:
– Đi với em đi rồi biết mà.
Phi theo Vân Nga đi dọc theo con đường tráng xi măng, mà hai bên đầy hoa cẩm tú nở rợp một màu li ti tím đến dễ thương, cuối đám cẩm tú là đến chỗ Vân Nga muốn đưa Phi đến, dưới tán lá xanh dầy êm mát của cây khế lủng lẳng đầy trái vàng tươi là một chiếc bàn đá, trên bày đầy những chậu xương rồng đủ hình đủ loại, có cây đang nở một cánh hoa màu đỏ tươi như màu máu, có cây nở một cánh hoa màu đỏ tươi như màu máu, có cây nở hoa màu vàng như hoa cúc, Phi thích thú ngắm nhìn, Vân Nga nói:
– Thích không? Mình ngồi đây ngắn xương rồng đi nha, em còn mười lăm phút ngồi trò chuyện với anh, sau đó thì chúng mình cùng đi.
Có nghĩa sau mười lăm phút nữa Vân Nga phải đến. bệnh viện, còn Phi thì về công ty, một chút thời gian hiém hoi rảnh rỗi, hai đứa đều dành cho nhau, nhưng thời gian đó thì thường rất ít, họ chẳng đưa nhau đi đâu cả, chỉ quanh quẩn trong vườn hoa này, nơi đây là thế giới riêng của hai đứa, và vú Hiền đặc biệt tôn trọng giây phút riêng tư của Phi với Vân Nga. Ở đây, hai đứa hoàn toàn được bình yên ngồi bên nhau ngắm hoa cỏ, trò chuyện, họ nói với nhau tất cả mọi chuyện, rất thân thương và đầy tin yêu.
Phi chiều ý Vân Nga, anh với cô ngồi xuống ghế đá, tỉ mỉ ngắm từng chậu xương rồng, Vân Nga nói cô biết Phi rất thích loại hoa kiểng này, chính tay cô mua nó đem về đây và chăm sóc cho Phi ngắm, Phi thương Nga quá, anh choàng tay kéo cô vào lòng cúi xuống định đặt lên má cô một nụ hôn dễ thương.
Chưa kịp hôn, đã nghe tiếng chuông cổng reo vang, vú Hiến đi chợ chưa về, chẳng biết khách nào đây. Phi buông vai Vân Nga, nói:
Để anh đi mở cổng – Em với anh cùng đi Hai đứa theo nhau ra cổng, Phi hơi khó chịu khi thấy chẳng ai khác hơn là Thúy Hương, Vân Nga nói:
– Hương, chờ mình mở cổng.
Phi im im, anh không nói gì cả, chẳng biết Thúy Hương đến đây làm gì, khi mà nó đã tuyên bố không còn xem Vân Nga là bạn bè nữa. Phi nhớ lại câu chuyện giữa anh với Thúy Hương, hôm anh gặp Hương trong cửa hàng bán hoa lúc anh đi mua hoa hồng tặng Vân Nga nhân sinh nhật của cô, Phi chợt cảm thấy hối hận vì đã đồng ý để cho nó gọi mình là anh kết nghĩa. Anh đã tạo cơ hội cho Thúy Hương tìm kiếm, quấy rầy anh.
Thúy Hương làm như giữa nó với Vân Nga chưa có gì xảy ra, nó nói:
– Thôi Nga khỏi mở cổng, Hương tìm anh Phi để nhờ ảnh giúp Hương chút việc thôi, Hương không vào nhà đâu, Vân Nga không cần bận tâm.
Phi hỏi, giọng không vui vì bực bội:
Có chuyện gì vậy?
– Anh Phi, làm ơn hướng dẫn Hương mua một bộ máy vi tính cho đứa em trai của Hương nha, Hương thành thật mang ơn anh Phi.
– Có gì phải nhờ, Hương dến mấy cửa hàng bán máy vi tính, bảo hợ chọn cho một thứ nào hợp túi tiền, người ta bán máy móc có bảơ hành mà Hương còn sợ gì mua không được loại tốt?
Hương kèo nài:
– Em mù tịt về máy móc mới phải nhờ cậy anh, em chẳng có ai để nhờ cả.
Anh sẵn tiện trên đường đi làm, ghê vô một cái cửa hàng nào dó, hướng dẫn giùm em chút với, em mang ơn anh, dù saò anh cũng đã nhận em làm em kết nghĩa lồi mà. Phi muốn cốc vào đầu mình một cái thật đâu cho bỏ tật ngu, chẳng hiểu sao anh lại xiêu lòng, thiếu đo lường hậu quả, đến nỗi dại dột nhận Thúy Hương làm em kết nghĩa chứ? Giờ thì kẹt rồi, nam nhi đại trượng phu, một lời mới nói đó, sao có thể nuốt lời ngay được.
Vân Nga hơi ngạc nhiên vì chuyện Phi nhận Thúy Hương làm em kết nghĩa? Lúc trước Phi bảo anh chẳng có chút tình cảm nào với Thúy Hương, giờ đột ngột lại nghe chính miệng Thúy Hương nói anh nhận nó làm em kết nghĩa.
Anh lại chẳng có lời nào đính chính hay phủ nhận, có lẽ đó là chuyện thật.
Vân Nga cố nén nỗi thắc mắc vào bụng làm tỉnh, Vân Nga nói:
– Nếu anh Phi có thể giúp Hương thì anh Phi cứ đi với Hương đi, chắc là Vân Nga phải đi học, chiều nay lên giảng đường. Phi nhìn Vân Nga, vẻ luyến tiếc hiện rõ lên nét mặt của anh. Anh suy nghĩ một lúc, nói:
– Thôi được, Nga chuẩn bị đi học đi, chiều anh ghé há?
– Dạ.
– Hương đi bằng gì? Xe Hương đâu?
Phi hỏi, Thúy Hương giả vờ lúng túng một chút cho phải lẽ, sau đó nó cũng glả vờ ngượng ngùng nói:
– Em ... đi bằng xe taxi, vì xe của em bị sửa rồi, chưa lấy về.
Phi lấy làm khó chịu, chắc con nha đầu thủ đoạn đây, đi taxi tới để vòi vĩnh anh chở, gây lũng đoạn tình cảm giữa anh với Vân Nga là mục đích chính của nó mà, Phi còn im lặng chưa quyết định chở hay không chở Thúy Hương, thì Vân Nga lịch sự nói:
– Hay là sẵn xe, anh chở giùm Thúy Hương đi nha, chẳng lẽ anh lại bảo Hương đi taxi, so ra không tiện cho lắm.
– Anh ...
Vân Nga thật tài khôn, Vân Nga làm ra vẻ lịch sự, thật ra là cô đặt anh vào thế kẹt. Nếu Vân Nga không mở hơi bằng một câu hỏi như thế, chắc chắn là anh phải bắt Thúy Hương đi taxi tới một cửa hàng máy vi tính do anh chỉ định, chắc Vân Nga tường nói vậy là giúp cho Phi dễ xử trí, ai cha, cô bé ngốc của anh. Nếu anh là một tên chuyên bắt cá hai, ba tay, thì chính Vân Nga đã tạo điều kiện cho anh xích lại gần trong tình cảm của Thúy Hương rồi.
Phi nói:
– Được, di thì đi.
Vân Nga tra chìa vào khóa cổng, cô nói:
– Bye, chiều nhớ ghé em nha?
– Ừ , chiều anh ghé.
Phi dắt xe ra sợ gì, khi Phi dường đường, chính chính là một trang quân tử chứ, Lần này chở Thúy Hương đi mua máy vi tính, nhưng lần sau nếu Thúy Hương có tới mè nheo, nhất định là Phi từ chối rồi. Ai chứ Thúy Hương thì Phi quá lõ tính dai nhách và bất cần lịch sự của nó rồi. Nó không cần giữ Bỉ diện và dai nhách như giẻ rách vậy, càng tiếp xúc với Thúy Hương, càng cảm thấy chán nó ơi là chán.
– Thúy Hương thớt lên sau lưng Phi, tuy nhiên nó không dám ngồi gần Phi mà ngồi xa xa một chút, vì Thúy Hương biết tính Phi khó với nó, cho nên không dám có những cử chỉ đụng chạm thân thể với anh.
Phi chở Thúy Hương đến một người bạn quen của anh. Anh ta có cả một cái cửa hàng bán máy vi tính, điện thoại di động rất lớn, vô đó Thúy Hương lóa mắt, đứng im ru nhìn. Một lát nó lí nhí nói vào tai Phi giống y chang một đứa em gái ở quê lên đi theo anh vào cừa hàng vậy. Phi không biết Thúy Hương khớp thật hay làm bộ làm tịch giả nai cho anh thương nữa đây, Phi dẫn nó theo anh bạn đi vòng vòng để chọn máy, cuối cùng nó cũng chọn được một bộ. Sau khi hàng được đóng thùng trở lại, Thúy Hương tỉ tê năn nỉ Phi:
– Anh làm ơn thì làm ơn cho trót nha anh Phi, chê em về nhà giùm, giải thích với em trai em mấy điều về chiếc máy này cho nó hiểu, em mù tịt:
Cứ nói em mù tịt, chẳng biết Thúy Hương học cái gì trên giảng đường đại học của nó?
Chắc là nó chỉ. đi long nhong cho đến hết giờ thôi.
Phi nhìn đồng hồ tay:
– Hương đón taxi về đi, anh tới giờ đi làm rồi.
Thúy Hương mè nheo:
– Anh giúp em chút đi mời Hay là em chịu tiền xăng cho anh nha? Phi trừng mắt với Thúy Hương:
– Nói anh keo kiệt đó hả?
– Em đâu dám, sợ em làm hao tấn cho anh. Em noi thật tình mà, anh đừng giận em, tính em nghĩ sao nôi vậy.
Phi cảm thấy quan hệ với Thúy Hương phiền quá sức, toàn là phiền thôi Nếu anh không đáp ứng yêu cầu của nó, nó cứ nôi tới nói lui, mè nheo rất khó chịu, thôi thì chở đại giùm nó về nhà cho rảnh nợ.
Phi nói:
– Thôi được rồi, Hương lên xe đi.
Thúy Hương vui sướng ra mặt, nó ôm thùng máy, tay bám vào vai Phi, lần này Thúy Hương có cớ đụng chạm vào người anh rồi, nhưng anh không nói gì, cứ cắm cổ chạy tới nhà, Thúy Hương nói:
Ôi! Em tê cóng cả tay, anh giúp em một tay với.
Phi xốc thùng máy mang vô nhà, thôi thì làm ơn cho trót với nó đi cho yên chuyện. Thúy Hương hãnh diện, lót tót theo sau lưng Phi, cả nhà Thúy Hương ào ra cửa đón, nó hào hứng giới thiệu:
– Ba mẹ! ĐÂy là anh Phi, bạn trai thân thiết của con ...
Phi nghe ... lùng bùng lỗ tai, giờ anh mới chắc chắn mình bị con nha đầu gài bẫy dẫn đến nhà để cho cha mẹ nó xem mắt anh, vì Thúy Hương vừa giới thiệu anh là bạn trai thân thiết của nó, tức 1à người yêu của nó rồi còn gì.
Phi chưa kịp phản ứng, Thúy Hương nói tiếp:
– Anh Phi là giám đốc công ty Thanh Nguyên, ba mẹ ạ!
Ba mẹ Thúy Hương biểu lộ sự thán phục trên gương mặt của họ. Họ niềm nở mời Phi ở lại dùng bữa, họ hỏi thăm đủ thứ khiến Phi trả lời không xuể, chẳng thể thanh minh thanh nga gì được cả.
Đến khi Phi rứt áo ra đí được thì đã trưa trưa, hú hồn hú vía, chỉ cần Phi ra khỏi nhà Thúy Hương được là tốt rồi, ba mẹ Thúy Hương nghĩ gì mặc họ, không hiểu họ có biết mình sinh ra một cô con gái kỳ cục như vậy không nữa?
Thúy Hương tiễn Phi ra tới đầu hẻm, nó nói:
– Em cám ơn anh rất nhiều, nhờ có anh mà ba mẹ em tin em đã có người để ý tới Phi nghiêm mặt, anh xưng tôí trở lại với nó:
– Xin Hương thôi cái trò trẻ con đó đi. Tôi có người yêu rồi, Hương không thấy sao? Xin Hương tự trọng và giữ tư cách một chút, chẳng có lý do gì tôi phải vì Hương mà vô cớ làm đổ vỡ tình yêu của mình. Từ nay về sau xin Hương đừng tìm tôi nữa, xem như trước nay tôi với Hương không quen biết đi nghe.
Thúy Hương tái mặt, nó vịn vào cánh tay Phi:
– Anh Phi giận em hả?
Phi gỡ nhẹ bàn tay Thúy Hương ra khỏi áo anh:
– Không phái giận mà là sợ. Tôi sợ những hành động thiếu ý thức của Hương làm phương hại đến tình yêu của tôi thôi.
Thúy Hương kêu lên:
– Anh Phi!
– Hương sống thực tế một chút đi, thiếu gì người thích Hương, Hương tìm họ mà yêu đi, xin đừng phiền nhiễu tôi, như vậy chẳng hay ho gì đâu Hương ơi?
Phi mở máy xe, anh lao vút di với trái tim khá tức giận, Thúy Hương đúng là một đứa con gái thiếu lòng tự trọng. Nó có trái tim khờ khạo và cái đầu đặc sệt bã đậu.
Thúy Hương đứng nhìn theo Phi, mặt con nhỏ méo xệch, chẳng có cái gì có thể giúp Thúy Hương giữ được Phi riêng cho nó, dù nó đã hết sức cố gắng tìm cách níu kéo anh về phía nó. Lần này Phi có vẻ giận Thúy Hương 1ắm, chút tình cảm Thúy Hương chắt chiu tạo dựng được với Phi, giờ tan thành khói mây.
Phi bảo Thúy Hương từ nay về sau đừng tìm Phi nữa, có nghĩa là kể từ đây Phi đã cắt đứt quan hệ với Thúy Hương, Thúy Hương muốn khóc lắm, nhưng nó sợ người hai bên dãy phố cười nó, cho nên cố không khóc. Thúy Hương nhủ mình có lỗi gì 1ớn đến nỗi đáng cho Phi đối xử phũ phàng như thế chứ? Thúy Hương yêu Phi, 1àm tất cả mọi chuyện cũng vì Phi là có lỗi sao Thúy Hương càng nghĩ càng hận Phi, nếu vậy thì nó quyết không tha cho anh được yên ổn yêu Vân Nga, nó sẽ làm cho Phi sống không được, chết không được , làm cho Vân Nga với Phi phải ... te tua, Thúy Hương mới nghe.
Thúy Hương quệt nhanh hai giọt nước mắt rưng rưng nơi khóe của nó, đi trở vô nhà, mọi người bắt đầu hỏi thăm Thúy Hương về mốl quan hệ với anh chàng giám đốc công ty Thanh Nguyên vừa đẹp trai vừa tài giỏi đó. Thúy Hương vẽ ra đủ thứ chuyện, tất nhiên mọi người tin là Phi đã yêu Thúy Hương, con nhỏ chợt sáng giá hẳn lên.
Anh Phil Anh Phi!
Phi tăng tốc chạy bay tóc trán, vù một cái qua ngã tư, đèn đỏ lập tức bật lên, tiếng kêu của đứa con gái bị rớt 1ại ở chốt đèn giao thông. Ôi, hú hồn.
Phi đi thẳng, đã bảo là anh tuyên bố không quan hệ với đứa con gái kỳ cục đó nữa rồi mà. Với Thúy Hương, Phi làm như không quen không biết, ấy vậy mà con nhỏ vẫn không blết tự trọng, lần nào gặp phi, nó cũng tươm tướp như mèo gặp mỡ, mấy lần Thúy Hương tới công ty tìm Phi, tụi Quới, Bình, Trúc, Thục đều chận con nhỏ lại ngay cửa không cho lên lầu. Vậy mà Thúy Hương vẫn không bỏ cuộc, chầng biết con nha đầu có được ... bình thường không nữa?
Phi đến công ty, Thục có một mình trong cửa hàng, con bé đang lục đục dọn dẹp gì đó, xoay lưng vào vách.
Phi hỏi:
– Quới, Bình, Trúc chưa tới à Thục?
Thục xoay ra, thưa:
– Dạ, chị Trúc vào rồi, hình như mới đi lên lầu, lúc nãy em nghe tiếng giày của chỉ khua.
– Trúc tìm anh à?
– Em đâu biết, chắc nhờ anh ký tá gì cũng nên?
Trúc là kế toán cửa hàng, cho nên vào thời điểm quyết tơán, Trúc thường rình giám đốc hết chứng từ này tới chứng từ kia.
Phi đi lên lầu, vặn nắm cửa, vưa ngời vào chiếc ghế tựa, đã thấy ... lạnh cả người, mới sáng ra mà Phi toát mồ hôi hột đầy trán, Thúy Hương 1ù 1ù hiện ra trước cửa phòng, con nhỏ nhìn theo bằng ánh mắt kỳ kỳ, nó nói như trách móc:
– Anh nghe em gọi mà cố ý trốn em nha. Anh biết em vào đây cực khổ lắm để mong được gặp anh không?
Phi vỡ lẽ, thì ra người mà lúc nãy Thục tưởng Trúc, chính là Thúy Hương. Thục vừa mở cửa xoay lưng vàơ, Thúy Hương đã thừa cơ Thục không nhìn mặt mình nên đi thẳng lên lầu, núp đâu đó chờ Phi mở cửa phòng giám đốc, giống như đi ăn trộm vậy, thảo nào Thúy Hương bảo nó vất vả khổ sở mới vô được chỗ này gặp Phi.
Phi giận lắm, nhưng cố tình giữ bình tĩnh vì dù sao Thúy Hương cũng chỉ là một đứa con gái, đàn ông lép vế ở chỗ đó. Khổ thật, nếu Thúy Hương là đàn ông như Phi, nãy giờ anh đã tống cổ nó ra cửa rồi.
Phi nói:
– Tôi không muấn gặp Thúy Hương.
– Nhưng em rất muốn gặp anh.
– Tôi không cho phép Hương quấy rầy sự tự do của tôi. Hương nên biết điều một chút đi, vì Hương là phái nữ, nên tôi còn giữ lịch sự với Hương, Hương làm quá đáng thì liệu hồn đó nhá, sức chịu đựng của tôi cũng có giới hạn đấy, biết không?
– Em biết anh không yêu em, nhưng em yêu anh. Em yêu anh đến nỗi đáng mất lòng tự trọng, anh cứ mắng chửi em đi, nhưng anh có nói thế nào, em cũng tìm kiếm anh, nếu không được gặp mặt anh, em sẽ buồn sinh bệnh mà chết.
– Hương nên thức tỉnh lại đi, tình cảm Hương có vẻ bệnh hoạn quá, tự Hương 1àm cho Hương u mê, ám chướng thôi, là vì Hương cố chấp không chịu suy xét điều gì đúng, điều gì sai cả, Hương để chơ tình cảm của Hương đi trên con đường dẫn tới ngõ cụt, chẳng có kết quả gì dâu Hương ơi!
Hương thút thít:
– Em biết anh không thương em, nhưng sao trái tim em vẫn mãi dành riêng cho anh, em không làm khác được, Phi ơi!
– Hương hết thuốc chữa rồi.
– Anh Phi có thể đến nhà em một lần nữa không?
– Không.
Phi trả lời dứt khoát.
– Ba mẹ em đang nuôi hi vọng về anh, họ rất tội nghiệp. Đó không phải là chuyện của tôi, tự Hương gây ra, Hương phải giải quyết lấy đi, tôi đến nhà Hương, sẽ gây sự hiểu lầm không tất. Tôi với Vân Nga sắp làm lễ đính hôn rồi, tôi phải giữ niềm tin vôi Vân Nga, tôi không thể vì mấy chuyện tào lao của Hương mà phá vỡ hạnh phúc của tôi với Vân Nga, xin Hương đừng tìm tới làm phiền tôi nữa được không?
Thúy Hương giận dỗi đứng lên, nớ nói:
– Anh vô tình vô nghĩa với một người đã hết lòng yêu anh, mai này anh sẽ phải lãnh lấy hậu quả, để xem anh với con Vân Nga có gạt được em ra khỏi hạnh phúc của hai người không cho biết. Anh làm em khổ sở, chắc em cũng đâu có dại gì để cho anh nhởn nhơ hường hạnh phúc chứ.
Phi giơ hay tay lên khỏi đầu rồi buông xuống, lắc đầu tỏ ý quá bất lực trước sự cố chấp vô lý của Thúy Hương.
Thôi mặc nó muấn làm gì thì làm đi, Phi sẽ chờ xem Thúy Hương làm được gì, rất tiếc, nếu không có nó làm các bóng đen ám ảnh thì hạnh phúc của Phi với Vân Nga rất trọn vẹn, bởi Phi với Vân Nga yêu nhau hợp nhau vô cùng, đến nỗi Phi chẳng muốn nghĩ đến ai khác ngoài Vân Nga.
Phi như ngẩn ngơ hồn trước Vân Nga ôi, cô dâu của anh xinh đẹp đến lạ kỳ, trong chiếc áo cưới do chính tay mấy chuyên viên kỹ thuật của công ty Thanh Nguyên thiết kế, một chiếc áo cô dâu tuyệt vời rất xứng với Vân Nga của Phi, Phi ngắm Vân Nga trong khi mấy người thợ thử áo cho cô, chuẩn bị ngày lễ đính hôn sắp tới, trước đớ Vân Nga chưa chịu cho Phi cưới. Anh thuyết phục mãi, Vân Nga mới dồng ý đính hôn, với điều kiện đám cưới diễn ra sau 1ễ tốt nghiệp của cô. Vân Nga nói đang đi học mà lấy chồng thì xấu hổ lắm.
Dì Quyên được mời tới để góp ý kiến, là vì Phi muốn 1ấy 1òng dì Quyên, mẹ Phi rất nghe lời em gái, nếu dì Quyên thích Vân Nga, tất nhiên mẹ cũng sẽ thích Vân Nga, Phi khôn 1ắm, cứ ra vẻ trân trọng ý kiến dì Quyên Dì Quyên đứng cạnh Vân Nga, có ý kiến đủ thứ, mấy người thợ theo lệnh Phi rồi, cho nên họ cứ vâng vâng dạ dạ cho dì Quyên vui, nhưng không có sửa theo ý của dì vì dì Quyên chẳng biết chút gì về trang phục cô dâu, dì cũng không phải 1à chuyên gia thiết kế thời trang, cứ nói lung tung thôi.
Dì Quyên tấm tắc khen cô cháu dâu tương 1ai xong, nói:
– Nè Phi, bộ Thúy Hương cũng sắp lấy chồng hả? Hôm qua dì đi mua sắm, tình cờ bắt gặp nó vô một hlệu áo cưới, con Phụng nói Thúy Hương khoe nó sắp đính hôn với một anh chàng giám đốc đẹp trai lắm, ta cũng mừng cho hai đứa con thoát nợ, nếu Thúy Hương không lấy chồng,nó cứ theo quấy rầy thằng Phi, làm phiền suốt Phi cảm tháy nghi ngờ:
– Thúy Hương đi thử áo cưới ở tiệm thật à dì út?
– Ừ, chính mắt dì thấy mà, nó đang mặc chiếc áo cưới bằng voan trắng đính đầy cườm, ngắm nghía trước gương thì dì đi ngang qua. Dì đâu thể lầm nó với ai khác, vì nó có cái mỏ nhọn đặc biệt.
Vân Nga không cười trước câu pha trò của dì Quyên, cô nghiêm nghị nói:
– Thúy Hương yêu và ưng lấy ai mà nhanh vậy kìa? Trước đây một tuần nó còn tới công ty mè nheo anh Phi mà?
Dì Quyên cười:
Ôi! COn nhỏ tào lao đó, hơi sức đâu mà nói, nó giống như một con thằn lằn vậy, ở môi trường nào cũng đổi màu được cả, Thúy Hương yêu thằng Phi được, cũng nhanh chóng yêu người khác được, loại của nó, vui đâu chúc đó , yêu như mì ăn liền vậy, mới nói nó tào lao.
Phi nghĩ Thúy Hương không phải yêu linh tinh như dì Quyên nói về nó, mà Thúy Hương yêu mù quáng đúng hơn, bằng chứng là nó yêu Phi không cần suy xét, yêu bất chấp tất cả mọi chuyện, Thúy Hương thất tình, có thể hành động thiếu cân nhắc lắm đấy, chẳng hiểu nó đang mưu toan gì đây? Phi chỉ dám nghĩ thôi, nói ra thì không tiện cho lắm.
Thật là một đứa con gái rắc lối, nếu Thúy Hương là một người chín chắn, biết điều gì phải, điều gì trái, có lẽ Phi không bị ám ảnh về nó. Giờ đây Phi chẳng sao quên được câu hăm dọa của Thúy Hương lúc nó giận dữ bảo Phi làm nó khổ sở thì nó cũng đâu dại gì để cho Phi nhởn nhơ trong hạnh phúc, giờ Thúy Hương làm một chuyện khá khó hiểu như vậy, chẳng biết nó đang thực hiện âm mưu gì, tại sao Thúy Hương đi thử áo cưới chứ? Để làm gì? Hoàn toàn Phi không nghĩ ra.
Biệt thự Hồng Phúc giăng đèn kết hoa, lễ đính hôn của ái nữ bác sĩ Phan Vĩnh Phúc là cô sinh viên năm thứ năm y khoa sánh duyên chàng giám đốc trẻ Đình Phi, thật là vui, thật là trang trọng.
Ông bà bác sĩ Phúc lịch sự tiếp những vị khách quí, vú Hiền ăn mặc thật đẹp, lăng xăng chỉ bảo cho nhà hàng mọi thứ, vú Hiền là một bà quản gia xuất sắc, nhà có tiệc lớn mới thấy rõ khả năng quá xuyến tài ba của vú Vú chỉ chờ có ngày này thôi, vì vú rất ái mộ Phi, vú hạnh phúc khi nhìn thấy Phi với Vân Nga sánh vai nhau trong ngày trọng đại này, vú mừng quá, môi cười mà tay cứ quệt nước mắt, yú mừng lòng xúc động không kềm được, không phải khóc mà là nước mắt tự ứa ra khóc, vú cứ vừa khóe vừa cười như thế.
Phi choàng tay qua vai Vân Nga, kéo sát cô vào ngưc anh:
Anh đã được cô, từ nay cô là của riêng anh, Phi cũng không ngờ có một ngày hạnh phúc trọn vẹn như thế, khi mà trước đây hạnh phúc ngỡ đã xa tầm tay.
Vân Nga ngã nhẹ đầu vào ngực Phi, mỉm cười mà mắt nhắm lại để tận hường cảm giác bồng bềnh hạnh phúc trong cánh tay che chở của Phi. Phi của cô thật là một người đàn ông nhẫn nại trong tình yêu, Phi vô cùng thủy chung, Phi yêu Vân Nga hết lòng, anh là người đàn ông đứng đắn, anh không hề lấp lửng trong tình cảm, chứng tỏ anh tôn trọng và yêu quí người mà anh đã chọn làm bạn trăm năm. Vân Nga càng nghĩ càng cảm phục anh làm sao.
Khi Phi với Vân Nga đang lâng lâng giữa hạnh phúc như vậy thì phôn tay của Phi chợt reo, đồng thời lúc đó phôn tay của dì Quyên cũng reo, Phi dlu Vân Nga ngồi trên ghế, anh tạm ra ngoài nghe điện thoại, bởi không khí trong tiệc ồn ào quá, dì Quyên cũng ra ngoài, nghe điện thoại xong, dì Quyên la lên:
– Thật là điên rồ! Điên ơi là điên!
Phi vừa cất điện thoại, trán anh nhăn lại một cách khó chịu, tại sao họ lài gọi quấy rầy anh - một người vô can trong buổi tiệc vui của anh như vậy chứ.
Đó là chuyện chẳng l1ên quan gì tới trách nhiệm của Phi.
Dì Quyên chạy tới bên Phi, nóng giận lắm, dì nói như quát:
– Cháu có gì với con Thúy Hương không vậy? Phụng gọi điện thoại bảo nó bỏ đi lồi bị tai nạn, còn để lại một bức thư trách móc cháu đấy, cháu tính sao đây?
Phi tức giận nắm tay vào không khí, quả là Thảy Hương làm chuyện điên rồ, hành động nông nổi, chẳng nghĩ đến kẻ khác.Thúy Hương muốn mượn những chuyện bậy bạ đó để phá anh cho được, nó nhẫn tâm hại một kẻ vô can, thật là thiếu lương tâm.
Phi nói:
Ba của Thúy Hương cũng vừa gọi điện thoại trách móc cháu, ổng nói cháu cặp bồ với nó làm chi rồi bỏ nó, làm cho nó thất vọng đến nỗi phải cắt mạch máu tay để tự tử.
– Giờ Thúy Hương sao rồi?
– Đưa đi cấp cứu, tạm ổn rồi nhưng Thúy Hương vẫn khăng khăng nói với mọi người là cháu yêu nó rồi phụ bạc, làm cho nó không muốn sống nữa.
Dì Quyên nhăn mặt:
– Nhưng sự thật như thế nào chứ Cháu đâu có yêu nó bao giờ, dì không tin, đến công ty hỏi tụi Quới, Bình, Thục,Trúc xem cháu quan hệ với nó ra sao?
Toàn là trấn không thôi. Cháu sợ Thúy Hương như sợ dịch hạch vậy.
Chắc chắn là nó vu oan cho cháu chứ – Chắc, Vân Nga cũng hiểu chuyện đó, Vân Nga tin cháu bị Thúy Hương quấy rối.
– Giờ tính sao? Hay là bỏ ngoài ta đi há. Chuyện của nó đâu liên can gì tới mình.
– Như vậy sợ họ quậy lưng tung lên mất mặt mình, cháu cần phải giải thích với ba mẹ Thúy Hương, mọi chuyện phải minh bạch:
– Nhưng đang tiệc, sao cháu bỏ đi được?
– Cháu sẽ đi trong vòng mười phút, dì ở lại tiệc có gì cáo lỗi hộ cháu nha.
– Dì lo cháu đến đó một mình sẽ gặp chuyện không hay ...
– Cháu có thể tự lo được.
– Tùy ý cháu, nhưng phải cẩn thận.
– Chỉ cần không ai biết chuyện làm của Thúy Hương là được rồi, cháu tuy vô can, nhưng cháu không muốn những hành động điên rồ của con bé bất bình thường đó làm hại đến uy tín của cháu, không thể để cho nhưng chuyện đó trở thành cái bóng đen ám ảnh sự trong sáng thánh thiện của Vân Nga. Tình yêu của cháu với Vân Nga hoàn toàn trong sáng như một thỏi pha lê trong suốt, chẳng có gì vẩn dục trong tình yêu đó cả.
Phi nói xong, lái xe ra đi, lúc đó là tám giờ tối, anh lái xe thẳng dến bệnh viện, nơi mà người nhà của Thúy Hương đang hậm hực chờ anh tới để xử anh.
Phi đi vào phòng cấp cứu, vị bác sĩ nhìn Phi bằng cái nhìn trách móc, vị bác sĩ ấy trẻ quá, hình như ông ta mới ra trường, khoảng chừng hăm lăm, nhưng ông ta nóirất nghiêm khắc:
– Anh là chú rể sao bỏ cô đâu không tới để cử hành lễ đính hôn? Định giết chết con người ta đó hả?
Phi đưa tay tỏ ý cần giải thích, anh nói:
– Bác sĩ thông cảm, chuyện không như bác sĩ nghĩ đâu.
Vị bác sĩ im lặng, nói một câu trách móc nhưng thực tế ông không cần nghe Phi giải thích. Cảnh đó, ông ta quá quen trong những ca trực đêm như thế này rồi, giận chồng, giận vợ, chặt đứt ngón tay, giận cha mẹ cắt mạch máu tay, ôi thôi đủ thứ chuyện cần phải cấp cứu. Cô gái lúc nãy chỉ là một trường hợp làm nư thôi, cô ta chỉ rạch nhẹ ngoài da, chưa chạm tới mạch máu, giờ cô ta đang ngồi tỉnh queo trên giường chờ đưa về nhà kia đấy.
Chung quanh chỗ Thúy Hương ngồi là ba mẹ và em trai của Hương, Phi vỡ lẽ:
Thúy Hương ăn mặc rất lạ, nó mặc áo cô dâu, đúng là chiếc áo bằng voan trắng kết cườm lóng lánh như lời dì Quyên nói. Thúy Hương dịnh làm cái trò khỉ gì đây chứ?
Phi đi thẳng đến chỗ Thúy Hương, nhìn nó với ánh mắt nghiêm khắc và lạnh băng, nó là mợt cô dâu khá xinh đẹp, Phi phải công nhận điều đó, nhưng không bao giờ là cô dâu của anh. Ba mẹ Thúy Hương thấy Phi nói:
– Cháu với Thúy Hương có chuyện giận hờn, sao không chịu nói chứ?
Tính nó chứng từ nhỏ, hai bác biết chứ sao không biết. Vì vậy bác không trách cháu nhiều, nếu cháu đến sớm hơn một chút thì mọi việc đã ổn rồi, đâu xảy ra chuyện chứ ?
Mẹ của Hương nhìn Phi, cành hoa vải chú rể còn cài trên ve áo veston của anh, làm ba mẹ Thúy Hương hiểu lầm Phi chính 1à chú rể mà họ chờ đợi, nếu Phi không hứa hẹn gì, sao Thúy Hương của họ mặc áo cô dâu chứ? Họ nghĩ Phi chịu đến, chắc là ổn rồi.
Phi nói:
Xin hai bác chớ hiểu lầm, giữa cháu với Thúy Hương hoàn toàn không có quan hệ gì cả, chuyện cổ bị nạn chẳng liên can gì tới cháu. Cháu hoàn tơàn vô can.
Ba Thúy Hương chợt nổi giận:
– Cháu nói vậy 1à sao? Thúy Hương bảo với chúng tôi hôm nay là ngày cháu đưa gia đình tới để làm lễ đính hôn, chúng tôi đã đặt bàn ở nhà hàng rồi, và cuối cùng cháu không tới, con bé giận dỗi phóng xe đi, gặp tai nạn, giờ lại nói không liên can, không quan hệ gì là sao?
Phi nổi nóng:
Thúy Hương! Cô thôi cái trò trẻ con đó đi và mau giải thích với gia đình cô về hành dộng điên khùng của cô đi. Tại sao cô lại bày ra một cái trò kỳ cục như thế trong ngày lễ đính hôn của tôi chứ. Cô biết cô làm như vậy là phá hoại ngày vui của tôi không? Làm ơn suy nghĩ chín chắn chút đi, đừng ích kỷ vô lý như vậy nữa chứ? Thúy Hương òa khóc tức tười, nó vừa khóc vừa nói:
Tại sao anh lại không yêu em? Anh nhìn đi, em làm cô dâu hết sức xinh đẹp.
– Tôi không yêu cái đẹp thể chất hơn cái đẹp tâm hồn, cô không có tâm hồn đẹp khả dĩ chơ tôi yêu được. Hiểu chưa?
– Ai bảo anh không chịu yêu tôi. Tôi phá đó, phá cho bỡ ghét, làm gì tôi?
Mẹ Thúy Hương ngạc nhiên:
– Con nói vậy là sao?
Thúy Hương ... lòi đuôi chuột to tổ bố:
– Con thề phá cho bõ ghét, con phải phá cho anh ta xấc bấc ngay ngày 1ễ đính hôn của anh ta với con Vân Nga. Đúng, con với anh hoàn toàn không có quan hệ yêu đương gì cả, nhưng con phá được anh ta, hả dạ lắm. Lúc này cả cái đám tiệc đó đang nháo nhào vì mất chú rể, rối tung cả lên, thật 1à vui.
Ba mẹ Thúy Hương 1ờ mờ hiểu ra câu chuyên, họ còn đang phân vân thì dì Phụng đến. Thấy phi, dì nói:
– Phi về đi, đừng phí thời gian vì một đứa không ra gì như con bé vừa ngu ngốc vừa ích kỷ này. Nó không hề hấn gì đâu, Quyên vừa gọl điện thoại giải thích với dì tất cả mọi chuyện trong quan hệ tình cảm giữa Phi - Vân Nga - Thúy Hương rồi.
Dì Phụng quay sang ba me Thúy Hương:
– Em làm chứng cho Phi là nó với Thúy Hương chưa bao giờ yêu nhau, hiện giờ này Phi đang làm lễ đính hôn với Vân Nga, và Thúy Hương đã làm phiền Phi một cách hết sức ích kỷ. Em biết ý đồ của con bé này từ lâu rồi, có khuyên bảo nhưng nó vẫn lỳ lợm không nghe. Thôi, anh chị nên mau đưa con gái về nhà đi, và thay áo cưới ra, đừng có ở đó làm trò hề cho người ta cười nữa, con gái gì kỳ cục, có ma nó lấy.
Ba mẹ Thúy Hương nhìn Phi, sau đó họ nói:
Thành thật xin lỗi cậu, xin cậu mau trở lại buổi lễ. Con gái tôi nông nổi, thiếu suy nghĩ, xin cậu thứ lỗi cho nó.
Phi nói:
– Hai bác hiểu là tốt rồi.
Xoay người, anh ung dung đi ra, trái tim như có lửa vậy, dù sao anh cũng phải nhanh chóng quay trở lại bên Vân Nga kẻo Vân Nga lo lắng không biết anh đi đâu. Phi trở lại, mọi người vẫn đang vui vẻ. Đến bên Vân Nga, Phi cầm tay cô và hôn một cách âu yếm, giờ thì tình yêu anh hoàn toàn trong veo.
Vân Nga nhìn Phi, hỏi:
Anh đi đâu lâu vậy?
Phi nhìn vào đôi mắt như hồ thu của Vân Nga, nhủ thầm không nên nói chuyện Thúy Hương vào lúc này, mà hãy để nói vào lúc khác, chẳng hạn như nói vào một buổi chiều êm êm khi hai đứa thong tbả di bên nhau để luận chuyện đời ...
Phi nắm bàn tay Vân Nga trong bàn tay to lớn của anh, âu yếm nói:
– Dù anh đi đâu thì giờ này anh cũng đang đứng bên em rồi. Em còn sợ gì chứ?
Vân Nga nói nhỏ:
– Em đâu có sợ gì, chỉ lo cho anh chút xíu thôi. Em hoàn toàn tin anh mà.
Thật vậy, Vân Nga đặt trọn lòng tin nơi Phi, và Phi nghĩ mình cũng xứng đáng với niềm tin yêu của cô.
Hết

TÌNH YÊU TRONG VEO (Hoàng Uyên)

TÌNH YÊU TRONG VEO CHƯƠNG IX

Hoàng Uyên

TÌNH YÊU TRONG VEO

Chương 9



Hai mái đầu chụm vào nhau, bốn bàn tay tỉ mỉ cắm lọ hoa xinh xắn, vừa cắm hoa, họ vừa hú rít trò chuyện, sao mà họ tâm đầu ý hợp như vậy chẳng hiểu nữa!
Vú Hiền vừa nấu nướng, vừa tới lui dọn dẹp lau chùi nhà cửa, vừa ngắm trộm Phi với Vân Nga, dễ thương vô cùng, sao vú thích Phi như thế này chẳng biết, Phi vừa lịch sự vừa có vẻ hào hiệp lắm, đầy nam tính, có Phi đến chơi, nhà ấm hơn, vui hơn, sôi động đầy sinh khí hơn, trước nay ông bà bác sĩ Phúc chỉ có một cô con gái là Vân Nga, hai ông bà đi làm, nhà vắng, Vân Nga đi học, đi trực bệnh viện, có mỗi mình vú buồn như ...cái miếu hoang, giờ có một chàng trai với dáng dấp hiên ngang, đúng là chỗ dựa tinh thần của vú rồi, trái tim vú cảm thấy cứ lâng lâng, lâng lâng mãi trong hạnh phúc.
Vú đến gần hai cô cậu, nói:
– Trưa nay Phi ở lại cùng ăn cơm với vú nghẻ
Phi cười:
– Vú cho con khi khác vậy,con phụ Vân Nga trang trí phòng tiệc một chút, còn lại tới vú ạ.
Vú nhìn Phi với Vân Nga, sao vú muốn kể lại hành động của Thúy Hương lúc sáng cho họ nghe ghê đi, nhưng vú cứ suy nghĩ mãì là chẳng biết nếu nói ra Vân Ngạ có la vú không nữa, cho nên vú ngập ngừng nhìn hai cô cậu một lúc rồi đi xuống bếp, lòng bức rức lắm vì vú lo lắng Thúy Hương sẽ trả đũa Phi với lý do Phi cả gan dám giật ...bạn của Thúy Hương, hay là từ từ vú sẽ nói riêng cho Vân Nga biết vậỵ Vú đi rồi, Phi nóị
– Vú tốt bụng ghê đi Nga há?
– Đừng có tường vú tết bụng mà nhầm nghe, vú có tính thích ai là cái gì thuộc về người đó vú đều cho là tốt, vú mà ghét anh Phi ấy hả, anh Phi không bước qua được khỏi cổng nhà của vú đâụ
– Nhỡ vú ghét anh thì sao Nga hả? Thì anh Phi suốt đời không được vú.mở cổng cho vô nhà chứ saỏ Không tin, anh Phi thử làm cho vú ghét đi rồi biết.
Phi vụt vai cười:
– Anh ngu sao mà làm cho vú ghét anh, vú không cho anh vô nhà, sao anh được trò chuyện với Ngả Trò chuyện với Nga có gì hay đâu – Anh không biết hay hoặc là dở, chỉ bìết không gặp Nga, anh ...ốm tương tư, bỏ ăn bỏ ngủ.
– Dữ vậy sao hả? Vậy mà Nga cứ tưởng chỉ có con gái mới yếu đuối khi yêu thôi, còn đàn ông con trai yêu khác đàn bà con gái, họ giấu cảm xúc trong lòng không bộc lộ ra cho người khác biết, thường thì đàn ông xem chuyện tình yêu là một trong những công việc trong cuộc sống của họ.
– Nga lầm rồi con trai, con gái gì cũng là người có trái tim cớ cảm xúc như nhau cả, giấu trong lòng không bộc lộ, hay bộc lộ là do bản thân tính từng người, nhưng nói đàn ông xem tình yêu ngang những công việc bình thường của họ là sai rồi, khi yêu, suốt ngày họ chỉ nghĩ đến người họ yêu thôi, không phút nào quên.
Có thật vậy không?
– Rất thật.
Phi với Vân Nga chẳng hẹn mà lại nhìn sâu vào mắt nhau, ánh mắt Phi nồng nàn yêu thương, Phi nói:
– Nga tin anh nhé Nga, chắng phút nào anh quên Nga cả, Nga luôn chiếm lấy tâm trí anh mọi lúc, mọi lúc Nga ơi!
Vân Nga cười cười:
– Có nói yới ai câu này chưả
– Chưa, mới nói với Nga lần đầu, anh cũng sẽ không nói với ai ngoài Nga và sẽ nói với Nga suốt đờị
– Không sợ người ta nghe hoài nhàm tai saỏ
– Lời yêu thương chân thật, có bao giờ nhàm chán đâu, yêu nhau, người ta muốn được nghe những câu nói yêu thương suốt đời cũng như là muốn được suết đời bên nhau vậỵ
Bàn tay Phi chạm nhẹ vào mấy ngón tay của Vân Nga, rồi nắm luôn bàn tay êm êm như nắm bóng của Vân Nga Vân Nga đỏ mặt, cô nói:
Buông tay Nga ra đi, coi chừng vú nhìn thấy thì xấu hổ chết!
Phi không buông;anh cầm hoài bàn tay của Vân Nga, nói:
– Vú cười mặc vú đi, anh chỉ cầm tay em thôi, có gì để cười chứ Lúc nhở vú cũng vậy thôi mà, vú yêu cũng cho người ta cầm bàn tay và cả nụ hôn nữa, đúng không?
– Vú không có người yêu, vú không có chồng, anh Phi nói bậy, vú nghe giận bây giờ!
– Nga ngây thơ quá cho nên Nga cho là anh nói bậy, vú không khắt khe với tụi mình đâu, anh tin là vú thích nhìn hai đứa mình hạnh phúc bến nhau, lúc nãy anh thấy vú nhìn mình cắm hoa chung với nhau, vú cười có vẻ thương tụi mình lắm, hình như lúc nãy vú định nói gì với anh nhưng sao anh thấy vú hơi ngập ngừng rồi bỏ đi, anh có cảm nghĩ là có một chuyện vú cần nói với mình đó Nga ơi!
– Anh Phi nghĩ sao mà nói vậỷ
Phi lắc đầu:
– Anh chắng hiểu nữa, tự dưng nhìn cử chỉ của vú, anh có linh cảm vậy thôị
– Linh cảm lành hay dữ?
– Anh không biết!
Vân Nga bẽn lẽn nói:
Hay vú định bảo tụi mình đừng có khắng khít quá như vậy, sợ thiên hạ nhìn vô người ta cười chọ
Phi âu yếm vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán Nga:
– Làm gì có, thế này chi mới gọi là thân thiện thôi chưa gọi là khắng khít, anh phải giữ gìn cho em chư Vân Nga, dù sao em cũng là con gái, em thiệt thòi hơn đàn ông tụi anh đủ đlều, anh đâu dám làm điều gì cho em mang tiếng, hơn nữa anh cung còn phải giữ uy tín tlước mặt ba mẹ của em, để mai nây anh đi hỏi cưới em, ba mẹ sẽ vui vẻ nhận lời, vì các ngài đã xét tư cách anh xong rồi và ngầm chấm anh làm rể đông sàng, nếu trong quan hệ tình cảm hiện tại của chúng mình có điều gì đó vượt quá lễ giáo, thì anh còn tự cách gì mời ba mẹ anh đến đây để nói chuyện với ba mẹ em, tin anh đi Vân Ngạ
Vân Nga ngước đôi mắt đẹp nhìn Phi, lời anh đầy ân tình, trong cách nghĩ, cách nói anh luôn yêu thương trân trọng Vân Nga, Vân Nga cảm thấy tin tưởng Phi hơn, lòng tin tưởng và ngường mộ đối với Phi khiến anh càng trẻ nên thân thiết hơn, anh là người đàn ông cương nghị, vững vàng, chín chắn, không nhường bước trước những điều vô lý anh không lấp lửng trong tình yêu, mà tỏ rõ lập trường của anh, anh xứng là chỗ dựa suốt đời cho Vân Nga rồi còn gì.
Phi hỏi:
– Có lòng tin nơi anh không?
Vân Nga gật đầu cơ nói:
– Có nhưng phải củng cố từ từ, đừng bắt Nga phải tuyệt đối tin lời anh nghe, Nga còn để chờ xem anh có phải như vậy không, chung quanh anh con gái đẹp nhiều quá Nga sợ ....nghề kinh doanh của anh tiếp xúc với giới giàu có ăn chơi vung vít tiền bạc vô những cụộc vui thâu đêm suốt sáng nhiều quá, Nga cũng sợ luôn, Nga sợ có một lúc anh bị họ lôi cuốn không cưỡng lại được, bởi những thứ đó có mãnh lực vô song có khả năng làm tiêu tan ý chí cả những đấng anh hùng nhất nhì trong thlên hạ.
– Vậy Nga nghĩ anh sẽ bị cuốn vào đó, đúng không?
Vân Nga lắc đầu:
– Không, Vân Nga chỉ lo lắng một chút thôi, chứ không nghĩ anh sẽ bị họ cuốn trôi đi vào những địều như thế, Nga nghĩ nếu mình yêu nhau, nếu anh thật lòng yêu Nga thì tình yêu của chúng ta sẽ đủ sức giữ không cho anh dấn thân vào đó, phải không anh?
– Nga nên nghĩ đơn giản thôi, dân kinh doanh thì dân kinh doanh, đâu phải nhất nhất đều như nhau, mỗi người mỗi cách sống, mỗi người mỗi quan niệm, mỗi người mỗi bản lĩnh khác nhau, ý chí khác nhau, Nga nên hiểu thực chất như thế này:
phần đông đân kinh doanh lắm bạc nhiều tiền, trong làm ăn cần phải đem lợi lộc vật chất ra lấy lòng, cho nên đua nhau vào chốn ăn chơi phung phá, đó chỉ là a dua, là xu thời phụ thế, mình không như họ thì thôi, có ai ép được anh làm điều anh không thích, khi anh thật sự không thích đâu Nga ơi, lo lắng làm gì!
– Vân Nga tin anh đủ bản lĩnh như thế.
Phi búng nhẹ vào chóp mũi Vân Nga, trêu cô:
– Khoan nói tin anh đi nghe, chờ anh củng cố từ từ lòng tin đó bằng chính con người của anh rồi hãy nói tin anh nha, với em cần phải làm sao cho em khâm phục khẩu phục em mới nghe, anh hiểu em lắm mà.
Phi trêu tiếp:
– Mà nè nhỏ ơỉ Nhở có lúc anh bị buộc vào trường hợp bất khả kháng phải theo họ đi chơi thì sao, nhỏ có mở lượng từ bi tha thứ cho anh không?
Vân Nga chợt nổi giận, cô nghiêm mặt:
– Nhất định là không có chuyện tha thứ rồi, tha là khi nào khờ khạo không biết, còn hiểu đời như anh thì đừng có hòng nhận được sự tha thứ của em.
– Anh thừa biết tính Vân Nga như vậy mà, anh thử đùa với Nga một chút cho vui thôi, chứ đi vào những nơi ăn chơi tạp nhạp đó lợi bất cập hại!, mình làm ăn buôn bán, quan trọng là uy tín với người ta, cần gì phải đem mấy thứ dó ra mua chuộc họ, thú thật với Vân Nga từ khi anh thay ba của anh điều hành cái công ty đó anh chưa từng chiêu đãi đối tác bằng mấy món hạ đẳng mà các tay đại gia trong giới kinh doanh vẫn làm.
– Rồi cũng có lúc anh Phi gặp trường hợp chẳng đặng đừng, anh Phi phải xừ trí ra saỏ
Phi nắm mấy ngón tay thon thon, mềm mại của Vân Nga, yêu thương đến lạ kỳ, khi yêu cô gái nào cũng muốn người yêu hoặc người chồng tương lai của mình anh hùng quân tử, đàn ông càng anh hùng quân tử, càng có tính chung thủy, khi yêu ai họ chỉ mãi yêu một ngườị
Phi nói:
– Vân Nga lo sợ anh vì đồng tiền, sớm muộn gì cũng sa ngã vào chốn bụi bùn nhơ bẩn, đúng không?
– Xin đừng nghĩ là Vân Nga xem thường anh ...
Phi bóp nhẹ bàn tay Vân Nga:
– Anh hiểu và anh không thể cấm Vân Nga nghĩ diều đó, người ta bảo dân kinh doanh có tính lọc lừa, đầu môi chót 1ưỡi, nhưng đó chỉ là thiên hạ muốn vơ đũa cả nắm thôi, dân kinh doanh không có những người trí thức saỏ Trong giới kinh doanh, thiếu gì người có tư cách, có đạo đức, sống đầy tự trọng? Vân Nga yên tâm đi, bản tính anh thích những điều đơn giản, anh thích cây cỏ, thiên nhiên, nơi giải trí của anh có khi chỉ là một góc vườn trong ngày nghĩ một mình.
Giờ anh có Vân Nga lồi thì góc riêng đó sẽ có hai mình, chịu chưả
– Vân Nga đặt ngón tay trỏ lên bờ môi Phi, nói bằng giọng hơi nhõng nhẽo:
– Hôm nay anh Phi nói với Vân Nga điều gì thì đừng có quên nha!
Phi hôn từng ngón tay Vân Nga:
– Nhất định anh sẽ nhớ lờị
– “Trượng phu một lời đã nói bốn ngựa khó theó , hứa với Vân Nga nha!
ừ thì anh hứa, anh chỉ nghĩ đến mỗi mình Nga thôi, có Nga anh sẽ đủ ý chí, đủ nghị lực chống lại với những lôi cuốn trong cuộc sống, anh yêu Nga, Nga biết không?
Vân Nga ngước mắt nhìn Phi, rồi hai đứa chụm đầu vào nhau, trán Phi chạm vào trán Nga mũi phi chạm vào mũi Nga, rồi môi Phi chạm vào môi Nga, nụ hôn nhanh như gió làm Vân Nga xấu hổ đến đỏ mặt, anh chầng bỏ qua cơ hội nào để hôn cô cả, là anh khát khao được hôn cô, khi thương nhiều người ta mới thể hiện tình cảm bằng nụ hôn, trong tình yêu, nụ hôn của Phi dành cho Vân Nga đầy thánh thiện, không chứa chút gì là bụi bẩn, được hôn để được hòa nhập hai tâm hồn làm một, chỉ có lòng tin yêu thành thật mới đủ sức nâng con người lên tlên những nhục dục thấp hè, những dối trá ích kỷ cá nhân, khi yêu người ta chợt vị tha, chợt yêu đời, chợt thấy mình như được chắp cánh bay lên, hình tượng của một đôi uyên ương liền cánh, yêu nhau, yêu đời yêu cuộc sống hiện. rõ trong ước mơ hai đứa, ước gì hai đứa có mãi niềm tin như hiện tại để làm cây liền cành, chim liền cánh đi mãi bên nhau cho trọn ước mơ nàỵ
Thúy Hương đứng bên đường bên kia, đối diện công ty Thanh Nguyên từ mờ sáng, con nhỏ ... canh me” chàng giám đốc trẻ Thanh Phi, con nhỏ biết chắc chắn thế nào hôm nay anh chàng cũng sẽ dành trọn thời gian sinh nhật của Vân Nga, Thúy Hương ganh tỵ đến khó thở, tại sao blết Phi yêu Vân Nga, họ chính thức là người yêu của nhau rồi mà Thúy Hương vẫn cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở khi nghĩ tới Phi yêu Vân Nga, xét cho đúng tâm lý, người ta sẽ bảo Thúy Hương đang trong trạng thái “ghen , Thúy Hương luôn cảm thấy ganh tị với Vân Nga, và trái tim cơn nhỏ vẫn hoài mơ ước Phi yêu trong tuyệt vọng như vậy khiến con nhỏ đâm ra liều lĩnh, Thúy Hương nhủ lòng phải cố giành giật Phi trên tay Vân Nga, bằng mợi cách nó phải có được Phị. Phi ra khỏi công ty trên chiếc Honda, trông anh trẻ trung yêu đời làm sao!
Thúy Hương ngắm trộm dáng cao to của anh, trái tim xôn xao một cảm giác rạo rực yêu thương mơ ước ...
Thót lên xe, mở máy, Thúy Hương giữ khơảng cách với Phi, Phi vào một cái shop bán hoa tươi, anh dang tỉ mỉ xem hoa, nhất định là anh chọn hoa tặng Vân Nga nhân ngày slnh nhật cô rồị
Thúy Hương cũng dựng xe trước cưa hàng, nó đi vào, giả vờ như đi mua hoa như Phi, xem hết loại này đến loạl kia, nó chọn mấy đóa hồng, mấỵ đôa đồng tiến đủ màu, vài cành măng trắng ... .
– Anh Phi!
Phi giật mình khi phát hiện la Thúy Hương đứng bên eạnh, thú thật anh sợ gặp Thúy Hương như sợ ....dịch hạch vậy!
Thúy Hương tươi cười:
– Anh Phi mua hoa hả? Hoa tươi ghê há anh Phỉ
Phi gật đầu, có ý thủ thế với nó:
– Ừ, Hương cũng mua hoa hả Thúy Hương đưa mấy đóa hoa lên mũi,vẻ e thiện, cười:
– Dạ, em mua về cắm trên bàn, mua thường xuyên lắm.
Mua ở đây à?
– Dạ ở đâỵ
Phi nhủ thầm nếu anh biết Thúy Hương thường xuyên đến đây, chắc anh không dại gì đâm đầu vô đây cho gặp nó, gặp nó là gặp lắc rối!
Thúy Hương nói:
– Chắc anh mua tặng Vân Nga nhân ngày sinh nhật của nó, đúng không anh?
– Sao Hương biết?
– Em là bạn thân nhất của nó, sao không biết được chứ? Mấy năm trước gần sinh nhật Vân Nga là em với nó cũng 1o đủ chuyện, vui vẻ thân thlết lắm ...
Rồi Thúy Hương buồn buồn nól tiếp:
– Nhưng bây giờ thì hất rồi, nó đã không còn chơi vớl em nữa, vì ...
Phi không muốn nghe tiếp chuyện của Thúy Hương vì anh thừa biết Thúy Hương có tính đơm đặt, vả lại anh không muốn bị nó mè nheo làm phiền, nếu nó nhắc tớị Vân Nga thế nào rồi cũng kéo anh vô câu chuyện để phân bì, trách móc, Phi sợ lắm.
Phi ngó lơ, nhưng Thúy Hương vẫn nói:
– Vân Nga nghỉ chơi em ra, vì nó giận em vụ em ...cũng yêu anh.
Phi nghe gai ốc nổi dọc theo xương sống, chẳng biết tóc gáy có dựng lên không, vậy là Thúy Hương bắt đầu nhập đề được câu chuyện của nó rồi, sắp tra tấn Phị
Phi lầc đầu:
– Bỏ qua chuyện đó đi Hương ơi!
– Chuyện xưa tích cũ nhắc lại làm gì?
– Ý em không phải ở chỗ đó đâu anh Phi ơi!
Phi lướt mắt lên đám hoa, Thúy Hương làm phiền anh chưa mua được bó hoa anh định mua, hơi bực thật đấy! Ước gì nó lập tức bốc hơí khỏi đây cho anh được tự do, nhưng Phi 1àm gì có điều ước nào, Thúy Hương vẫn chàng ràng cạnh anh nói:
– Giờ em biết anh thật sự yêu Vân Nga rồi, em xem anh như anh trai của em thôị
Phi bất ngờ vì câu nói ngoài dự đoán Thúy Hương nói vừa rồi, nếu đúng như lời nó nói, thì anh cô quyền thở ra một cái cho nhẹ người, y chang như trút được một cái gánh gì nặng lắm đeo triền miên trên vai vậy, ai cha, ơn Trời phù hộ !
– Em không có chị gái, cũng chẳng có anh trai, em mơ có một người anh, ước gì anh Phi 1à anh trai của em thật.
Phi vẫn im lặng, Thúy Hương ước gì anh là anh trai của nó, còn Phi thì ước gì anh chưa bao glờ có trong ký ức của nó, ước gì nó chưa từng biết anh là ai, cho đỡ nghe nó lải nhảị
Phi vẫn im lặng, anh định mở miệng bảo người bán hàng một câu, chưa kịp mở môi, Thúy Hương đã nói tiếp:
– Anh Phi nhận Hương làm em tinh thần nghẻ
Nếu em là em tinh thần của anh, Vân Nga sẽ hết ghét em, chừng đó mọi người đều là anh em tốt của nhau, em nhất định sẽ xem anh là anh trai của em.
Đàn ông khá yếu đuối trong tình cảm, dù ghét người ta lắm lắm, nhưng trước thái độ quá thành khẩn, trước ánh mắt quá van nỉ của một đứa con gái, trước giọng nói chiêu dụ ngọt như mía lùi, anh ta cũng phải xiêu xiêu trái tim thôi, nếu khơng yêu cũng tiếc ngọc thương hương, nếu không tiếc ngọc thương hương cũng là thương hại, đúng là Phi chợt cảm thấy ...động lòng trắc ẩn trước thái độ ăn năn hối cãi của Thúy Hương!
Phi nhìn Thúy Hương chợt thấy nó cũng khá tội nghiệp, dù trước đây nó có khá ...đáng ghét, khá dai nhách, anh nói:
– Được rồi, được rồi, lủc nào tôi cũng xem Hương là một cô gái nhỏ tuổi hơn tôi mà, thì cứ là anh em tốt với nhau di nha, là anh em bạn bè tốt phải biết tôn trọng sự tự do riêng tư của người ta, tránh quấy rầy làm phiền mất thời gian của người ta, anh em bạn bè tốt là tốt trong quan hệ xã giao, đừng quấy rầy mè nheo đúng chưả Thúy Hương xua tay:
– Anh khỏi cần lên lớp em, em hứa từ nay về sau làm một cô em gái ngoan mà, anh nói Vân Nga đừng phân biệt đối xử với em nữa nha, từ nay về sau, tình cám đã có phân cấp rồi đó:
em là em gái, Vân Nga là người yêu, chẳng ai nghi ky ai chắc là anh phải vui lây, đúng không?
Phi gật đầu, cũng thấy vui thật, chứ không nghi ngờ gì câu nói của Thúy Hương, anh nghĩ là nó nhận thức ra được chuyện anh không hề cũng không bao giờ yêu nó, cho nên nó thức thờí , Yậy thì tết rồi, đáng lẽ phải mở sâm banh ăn mừng cho thay đổi bất ngờ này của con nhỏ, ăn mừng Phi thoát nợ, Thúy Hương dúng là một con nhỏ ám ảnh! Phi như cỏi lòng, trong trạng thái hào hứng như vậy, một trăm gã đàn ông đều mất cảnh giác gần đủ một trăm, chỉ trừ vài anh làm nghề như công an, tình báo mới còn đủ ý chí để đề cao cảnh giác đối phương thôi, Phi chỉ là tay đàn ông bình thường, cho nên anh cảm thấy không nghi ngờ gì Thúy Hương nữa, anh nói:
– Thúy Hương nghĩ vậy thì hay lắm rồi, từ nay về sau mình là anh em Thúy Hương mè nheo:
Nếu anh Phi nhận em làm em, thì không được xưng chữ tôí khô như đá với em nữa nha, phải xưng anh cơ, em mới chịụ
Thật là cáó , một cách chiếm lĩnh từ từ tình cảm của Phi, giờ lỡ hứa hẹn, lỡ giao kết rồi, sao từ chối được đây, Phi đành gật đầu:
Được chuyện đó không có gì lớn.
Thúy Hương reo nho nhỏ:
A! vậy là từ nay em có anh trai rồi, vui quá!
Sao đó nó khôn ngoan nói:
– Anh có cần em phụ chọn hoa cho Vân Nga không? Em biết ý nó thích gì màVân Nga thích gì?
– Nó thích hoa cúc trắng, nó nói cúc trắng đơn sơ tinh khiết, em nghĩ anh chọn cho nó một chục đóa cúc trắng, chính giữa một đóa hồng màu đỏ, vì khi người con trai tặng người con gái một đóa hồng, là người con trai tỏ ý yêu người con gáị
– Cũng hay!
Phi khen, Thúy Hương phồng mũi, nó vẽ Phi, chứ làm gl có chuyện Vân Nga bảo thích cúc trắng, màu cúc tlắng có hơi tang tóc, thường dùng kết vòng hoa tang, vậy mà nó độc ác xúi dại Phi đem một chục bông cúc trắng tặng Vân Nga nhân ngày sinh nhật của cô, để ...trù Vân Nga chết cho sớm một chút, bởi vậy cho nên mới nói tật xấu có thể sửa, nhưng bản chất không thay đổi, người ta có câu:
giang sơn thay đổi, bản tính khó dờí mà, Thúy Hương là một con nhỏ độc ác, thì nó phải độc ác thôi, sao hiền lương được?
Thúy Hương nói:
– Em đi trước nha, chúc anh một ngày đầy hạnh phúc, đừng quên dành cho em tí ti chỗ đứng trong tình cảm của anh, tình anh em thôị
Câu nói khá cảm kích, Phi gật đầu:
Tất nhlên, anh đâu phải là kẻ hẹp hòi cố chấp, đó là tình người, Hương ạ!
Thúy Hương cười:
– Anh Phi thật là tất, tính 1ại quân tử, em nói thật đó, chứ chẳng phải em làm bộ nịnh nọt anh đâu, có được một người anh kết nghĩa như anh, em mãn nguyện lắm rờịEm đi nghe! Một lần nữa chúc anh trợn vẹn ngày vui bên Vân Nga, cho em gửi lời chúc mừng sinh nhật nó, ước gì Vân Nga đừng cớ đố kỵ em để hôm nay em được đển đó chơi anh há?
Thúy Hương nói xong đi ra khỏi cửa hàng Phi không nhìn theo nó, nhưng Thúy Hương cứ nghĩ Phi nhìn theo nó trên phố, cảm thấy trái tim lâng lâng, hôm nay xem như là ngày Thúy Hương thành công nhất kể từ khi nó quen Phi rồi chạy đua trong tình cảm với Vân Nga, có gì đâu - Thúy Hương nhủ thầm - có gì đâu mà chùn ý chí chứ, tất cả những tay cua-rơ lẹt đẹt nhất vẫn không bỏ đường đua, trước sau gì cũng như nhau mà, người về nhất với người về chót, vẫn đi trên một con đường, lắm kẻ đã chuyển bại thành thắng đó, ai mà chẳng thấy cứ hy vọng đi Hương ơi, Phi đã chịu xưng tiếng anh ngọt ngào với mi rồi, và Phi đã đồng ý kết nghĩa làm anh của mi rồi, chịu khó. hạ mình một chút, biết đâu Phi sẽ cảm động vì những cử chỉ đẹp của mi thì saỏ
Phi thở phào nhẹ nhõm, dù Thúy Hương có thái độ khác, nó không còn đeo đuổi anh nữa, nhưng nó vẫn ám ảnh làm sao ấy! Phi cố gắng ngợt ngọt một chút để được yên thân, Phi sợ Thúy Hương nổi xung thiên lên, nếu anh không có thái độ hòa hoãn với nó, anh sợ nó tìm cách trả thù Vân Nga, vì vú Hiền bảo Thúy Hương hăm he nó sẽ tính sổ với Vân Ngạ Thúy Hương chằn ăn trăn quấn và ba đá quá, nó 1à chén sành , còn Vân Nga thuợc loại chén kiểú , Vân Nga khác Thúy Hương một trời một vực cho nên Phi sợ Thúy Hương 1àm tổn hại đến Vân Ngạ
Phi bảo người bán hàng làm cho anh một đóa hoa gồm hai mươi mất đóa hoa hồng nhung đỏ thắm, thật rực rỡ, chẳng có đóa cúc trắng nào cả, mấy lời nói lúc nãy của Thúy Hương, Phi đã bỏ ngoài tai, chẳng hiểu sao anh không thể nào tin lời của nó. Anh nghĩ nó giả bộ đặt điều để làm xấu đi mối quan hệ giữa anh và Vân Nga thôị
Phi rời cửa hàng hoa với bó hồng rực rỡ, anh dâu ngờ Thúy Hương đã đứng chờ sẵn ở ngả đường cạnh nhà Vân Nga, nó không chịu rời Phi, vì Thúy Hương muốn kiểm chứng kết quả tình cảm Phi đối với nó ra sao, khi anh xuất hiện với bó hoa hồng trên taỵ Thúy Hương hết sức thất vọng, lẫn hết sức tức giận. Phi đã khinh Thúy Hương ra mặt, chẳng có đóa cúc trắng nào trong bó hoa anh mang đến nhà Vân Nga, chứng tỏ Phi không tin nó, dù chỉ một mảy maỵ
Thúy Hương cảm thấy rất bẽ mặt, càng hận Vân Nga thêm. Nếu không có Vân Nga, thì người được nhận những đóa hồng tươi thắm đầy ý nghĩa kia phải là Thúy Hương rồị Nếu ngày ấy nó đừng đi chung với Vân Nga thì bây giờ nó không lấp ló bêa bờ tường tức tối chứng kiến cảnh Vân Nga chạy đến bên Phi, Phi âu yếm đặt bó hoa vào tay Vân Nga với lời chúc âu yếm nhất. Thúy Hương còn thấy Phi cúi xuống, còn Vân Nga thì nhón nhẹ gót chân, mặt nước lên cho Phi đặt nụ hôn yêu thương vào môi Vân Nga, rời họ vào nhà đi khuất bức tường và cánh cổng.Thúy Hương không còn nhìn thấy cảnh hai người âu yếm nhau nữa, nhưng lòng nó như có kim châm, muối xát vậy, nó quá thất vọng.

TÌNH YÊU TRONG VEO (Hoàng Uyên)

TÌNH YÊU TRONG VEO CHƯƠNG VIII

Hoàng Uyên

TÌNH YÊU TRONG VEO

Chương 8



Thúy Hương dừng xe trước quầy dì Quyên, con nhỏ đột ngột trở lại giao báo cho dì Quyên làm dì ngạc nhiên, cứ tưởng nó giận luôn, ai ngờ còn quay trở lại, nhìn gương mặt tươi cười ra vẻ thân thiện của Thúy Hương, dì Quyên biết chắc à có “vấn đề”!
Đặt xấp báo lên quầy, Thúy Hương nói:
– Anh Phi có tới không dì Quyên?
Thì ra là vậy, tới để hỏi thăm Phi, con nhỏ “dai” thật! Dì Quyên nhủ thầm, hôm. trước dì Quyên nôi thắng vôi Thúy Hương là nó không có cửa lọt vô mắt xanh của Phi đâu vậy mà Thúy Hương vẫn mãi nuôi hy vọng, mấy tuần Thúy Hương giận, dì Quyên thấy dễ chịu ghê đi, chắc kiếp trước nó với Quyên là oan gia thật quá!
Dì Quyên nhướng mắt – Thỉnh thoảng có tới, sao lại không ?
– Ảnh tới, sao dì không điện thoại cho con?
– Gọi mi chi vậy?
– Dì hỏi lạ chưa!
– Sao là lạ?
– Anh Phi khi làm việc ở công ty rất bận bịu, khó có thể trò chuyện với ảnh lắm, lần nào con đến công ty, ảnh cũng bảo nếu con muốn gặp ảnh thì chờ hôm nào ảnh rảnh rang sang chỗ dì chơi, sẽ gọi điện thoại cho con. Thúy Hương dóc tổ, con nhỏ đặt điều như miệng có bôi mở vậy, làm dì Quyên tường thật, nhăn mặt:
– Nó hứa với mi thì tự nó gọi cho mi, chứ liên can gì tới tao mà trách tao, ai biết tình cảm giữa tụi mi ra sao mà nói?
Thúy Hương thỏ thẻ, mặt nó bừng đỏ như xấu hổ, hai bàn tay con nhỏ vần vê mép báo nói:
– Tụi con thân nhau lắm rồi, dì Quyên ơi!
– Thân lắm à. Thân cỡ nào?
– Là thân thiết lắm, anh Phi thích năn nỉ con, nếu con có mè nheo ảnh bảo “ngoan đi nha Hương” ...
Dì Quyên trợn trợn mắt:
– Nó có nói tiếp:
. ....rồi anh thương với mi không?
Thúy Hương đỏ mặt như gấc chín, ước gì Phi nói tiếp câu đó thật với con nhỏ, giờ này con nhỏ đã nổ lung tung với dì Quyên cho dì ta nể mặt rồi, đàng này thì ...không có gì hết, thật sự là vì hôm đó Thúy Hương. đứng chắn hoài ngay cánh cửa xe khiến Phi không đóng được cửa, mà anh lại gấp gáp đi đâu đô có vẻ như công việc rất quan trọng cho nên Phi nói ngọt với Thúy Hương, nhưng trong lúc năn nỉ nó, Phi vẫn dùng tiếng tôí nghiêm nghiêm không chút gì tỏ ra có luyến ái nó, nhưng Thúy Hương chỉ biết là Phi có năn nỉ, có nói ngọt là đủ rồi, ai bảo Phi nói ngọt, nói ngọt là chứng tỏ anh chấp nhận mối quan hệ của con nhỏ, là cho Thúy Hương có quyền tiếp. tục quan hệ trên mức bạn bầ với anh rồi còn gì, sao có lời nói ngọt ngào thốt ra miệng chứ Thúy Hương kêu lên:
– Dì trêu con hoài, con không chịu đâu! Dì Quyên chắc lười như thằn làn:
– Tao không thể hiểu bọn trê tụi mi nữa rồi, nay ghét mai thương, nay nói yêu đứa này, mai lại yêu đứa khác, có hai tay nó bắt đủ cả hai.
– Dì nói ai vậy?
– Tao nói thằng Phi.
– Anh Phi bắt cái gì hai, ba tay vậy dì?
– Mi có bao giờ nghe câu thành ngữ bắt cá hai tay” chưa? - là tao nói thằng Phi như vậy đó.
– Ý dì nói anh Phi ...
– Yêu một lúc hai đứa con gái, hiểu chưa?
Thúy Hương tái mặt, Phi yêu ai, Vân Nga hay một đứa con gái nào khác nữa, Vân Nga đã thề trước mặt đì Phụng là nó từ nay không gặp mặt Phi nữa kia mà, Vân Nga chịu nhường sân cho Thúy Hương cho đến bao giờ Thúy Hương chiếm được tình yêu của Phi mới nới đó chẳng lẽ Vân Nga nuốt lời rồi sao?
Nếu Vân Nga nuết lời, tức là Vân Nga muốn tranh giành Phi vôi Thúy Hương, chắc chắn Thúy Hương phải thua Vân Nga mất thôi, bởi Thúy Hương dùng “chiến thuật mưa dầm thấm đất , mà Vân Nga thì thật sự thu hút Phi bằng những gì Vân Nga sẵn có, đó là trí thông minh, tài năng, sắc đẹp và cả gia cảnh giàu sang danh giá nữa, đối với Phi Vân Nga như một thỏi nam châm vậy, Phi vừa nhìn thấy Vần Nga đã bị sức hút mạnh mẽ của Vân Nga cuốn phăng về phía Vân Nga, còn Thúy Hương nó thấy mình chẳng có lợi thế Trời ban nào cả:
Thúy Hương học hành thì dở dở ương ương, phải vật lợn với cuộc mưu sinh hằng ngày, và thêm trên gương mặt vốn khá xinh của nó một cái ...mỏ nhọn đáng ghét, tính tình nóng nảy lanh chanh hay xóc thiên hạ, khi dịu dâng là dịu dàng ...đột xuất thôi, Thúy Hương biết mình muốn có được Phi, phải trước tiên là loại trừ Vân Nga ra khỏi quan hệ của Phi. Thứ hai là phải biết học cách nói nâng ngọt ngào, học tính bình tĩnh của Vân Nga, thì Thúy Hương cũng đanê cố học đố thôi, nhưng Thúy Hương cần phải có thời gian, nó đâu phải là một bà tiên có phép màu, để có thể dùng cây đũa phép gõ vào trái tim lạnh như băng của Phi biến đổi thành sự yêu đương, ai cha, khi người ta không yêu mình, thì theo đuổi mệt lắm, như hai chiếc xe, cùng một tốc độ, chạy có khoảng cách khá xa, trên một con đường một chiều, cứ thế, không bao giờ rút ngắn khoảng cách dù chỉ một ly, trong khoảng cách đó, dủ thứ chuyện trên đời làm nên nguyên nhân cho Thúy Hương không đến được gần Phi, mà nguyên nhân chính có lẽ là Vân Nga.
Thúy Hương nhìn dì Quyên chằm chằm, xem dì Quyên có vẻ gì là nói đùa không, nhưng tuyệt nhiên không thấy gì là đùa cả, vậy thì dì Quyên nói thật rồi:
Phi yêu một lúc hai đứa con gái, nhưng mà là yêu ai mới được chứ, chả lẽ là Vân Nga với một cô gái nào đó, Phi đâu có nói Phi yêu Thúy Hương lúc nào, kể cả khi bão Hương ngoan, anh cũng tỏ ra. không thân thiện mấy vôi Hương kia mà, Thúy Hương nghĩ xong, nghe mồ hôi toát ra trán, một đối thủ, Thúy Hương chịu còn không nổi huống gì là hai đối thủ, nếu Phi yêu thêm một cô nữa, thì cô kia còn trội hơn Vân Nga mấy lần, vậy là hỏng rồi.
Thúy Hương nhìn dì Quyên bằng ánh mắt cuống quít đi vì thất vọng, nó hỏi:
– Dì nói thế nghĩa là sao?
– Sao dầu óc mi tối quá vậy Thúy Hương, tao đã nói trắng ra rồi, còn không hiểu à?
– Là con muốn đì nói ra tên của hai đứa con gái anh Phi yêu?
– Để xem có tên mi trong đó không chứ gì?
Thúy Hương cố gắng chiều dì Quyên:
– Con đâu dám nói thế.
– Nếu không phải thế, mi quan tâm :
làm gì nào? Có liên can gì tới mi?
– Dì ... .
Thúy Hương định nói:
“dì ác như một mụ phù thủý , nhưng chợt nhớ lại, nó ngưng ngang.
Dì Quyên hỏi:
Tao sao?
– Chẳng lẽ dì không biết tình cảm con dành cho anh Phi ra sao?
– Biết thì biết, tao cũng đâu có cách thay đổi Phi nó ỵêu bằng trái tim của nó, nó muốn trao tình yêu của nó cho ai là tùy quyền của nó tao đâu nói gì được?
Con đâu nhờ dì nói giùm, con chỉ muốn dì nói tên hai đứa con gái đó thôi – Chỉ có hai đứa chạy theo thằng Phi của tao, còn ai vô đây nữa?
Thúy Hương tái mặt:
– Ý dì nói là con với Vân Nga đúng không?
– Biết rồi nói mãi, khổ quá Thúy Hương cuống quít:
Tại sao ...tại sao Vân Nga lại làm như vậy chứ. Nó đã hứa với con là không gặp anh Phi nữa rồi mà, chẳng lẽ nó không xin danh dự của nó ra gì sao?
– Hứa cái gì chứ Người ta yêu nhau là yêu theo tiếng gọi của con tim , mi àm kỳ đà cản mũi hai đứa tụi nó hoài như vậy, bộ mi không nhận ra mình vô duyên sao? Người ta yêu nhau còn mi là người ngoài,biết điều thì rút lui cho sớm đi, mai này đám cưới đãi tiệc nhà hàng lớn, tụi nó còn nhớ mi mà mời, chứ mi cứ làm ra vẻ bi thương trong tình cảm hoài, còn gì là quan hệ bạn bè.
– Không Thúy Hương la lên, con nhỏ nổi nóng thật sự:
– Vân Nga không được qua mặt con như thế, nó không có quyền yêu anh Phi, nó không được phá hoại chuyện con lấy cảm tình của anh Phi, là vì nó đã hứa trước mặt dì Phụng cơn lồi mà, sao được vi phạm?
– Mày làm giấng như là hiệp định Paris vậy, chuyện tình cảm sao nói ký kết, giao ước này nọ chứ Yêu là yêu, đến lúc yêu có Trời mới cẩm cản nỗi vì yêu bằng trái tim mà, ai cũng có trái tim, muốn rung động lúc nào thì rung động thôi. Xét trên tình thì Vân Nga không thể nhường Phi cho mi, xét trên lý thì Vân Nga không có gì để nhường Phi cho mi luôn, nó với mi không bà con ruột thịt gì, nô yêu Phi, không vi phạm luân thường đạo lý gì, tao đơn cử một chuyện cho mi thấy:
hai chị em yêu một đứa con trai, nhưng. khi đứa con trai cưới cô em,cô chị cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt gọi người mình yêu bằng đương ba", thấy gì nhường hoặc không nhường giữa mi với Vân Nga chứ Tao chỉ hơi thắc mắc một chút là chắng biết tại sao thằng Phi chịu nói ngọt với mi thôi, chẳng lẽ nó yêu một lúc hai đứa?
Thúy Hương hiểu chắc chắn là Phi với Vân Nga đã yêu nhau, Vân Nga lừa Thúy Hương và Vân Nga đã yêu Phi mà không màng đến lời Vân Nga hứa với Thúy Hượng, là Thúy Hương mắc lừa Vân Nga thôi, Thúy Hương căm gan, trái tim con nhỏ nghe sôi sục nổi hờn giận, rõ ràng là Vân Nga tranh giành Phi trên tay Thúy Hương.
Thúy Hương hỏi:
– Dì chắc anh Phi yêu Vân Nga chứ ?
– Người ta quấn quýt nhau như dây leo,còn gì. mà không yêu, hỏi lạ chưa!
– Họ ....họ quấn quýt nhau ...từ bao giờ?
– Hỏi gì mà kỳ thế Tao nhìn thấy bọn chúng đưa đưa đón đón nhau thì tao đoán ra thôi, ai biết từ lúc nào, chuyện đời tư người khác tao ít quan tâm lắm Thúy Hương phụng mặt.
– Dì không quan tâm thì ai quan tâm?
– Bảo tao nhiều chuyện đó hả?
– Con không có, là vì con biết dì giấu con thôi, con muốn biết Vân Nga yêu anh Phi tlước hay là sau lúc hứa với con, để con còn "tính sổ" với nó.
Dì Quyên kêu lên:
– Mi tính làm gì Vân Nga? Đừng có làm chuyện quá đáng nghe! Tao khuyên mi nên cao thượng trong tình yêu một chút đi, nếu không được người ta yêu, cũng còn được người ta quý trọng chứ Thúy Hương, mi nên biết suy nghĩ một chút chứ Hương, mi chỉ yêu đơn phương thôi mà, còn Phi với Vân Nga thì có sự tâm đầu ý hợp, yêu nhau là lẽ đương nhiên rồi, Phi với Vân Nga đâu có lỗi gì với mi chứ.
– Không thể biện minh theo cách của dì được, mà phải xét cho thấu tình đạt lý nếu Vân Nga không xen vào tranh giành tình cảm của anh Phi, tất nhiên con phải có nhiều cơ hội hơn rồi, anh Phi không phải là không thích con, chỉ là do Vân Nga làm cho ảnh so sánh thôi, công nhận nó hơn con nhiều phương diện, nhưng nếu không có nó, anh Phi sẽ chọn con, chẳng hạn như dì đi mua sắm, rạ siêu thị dì chọn loại nào tết nhất vậy, nếu không có loại tất đứng hạng nhất thì loại kế tiếp cũng sẽ là hạng nhất trong cái siêu thị đó. Dì Quyên giơ hai tay lên trời, chẳng biết dùng lời lẽ gì để nói cho Thúy Hương hiểu đây, tình yêu mà nó đem so với mấy món hàng trong siêu thị, một quan niệm rất đơn giản và ngu ngốc !
Dì Quyên nói từng tiếng, cất ý cho thâm nhập vào đầu Thúy Hương:
– Khi người ta yêu là yêu cả người hợp nhãn, hợp tính tình, là người ta "cảm chính người đó hiểu chưa? Không phải là yêu người đó không được rồi đi yêu người khác dễ dàng như chón mua hàng ngoài chợ, tình yêu không phải là một món đồ để muốn chọn lúc nào thì chọn, yêu là sự hòa hợp của hai tâm hồn, mi có thấy có khi cả đời người ta chỉ nguyện yêu mãi, yêu mãi một người không Cô khi người ta chờ nhau đến già mà vẫn chưa lấy được nhau ấy thế mà vẫn chờ không? à, còn nữa nha mi nghe câu này chưa?
– Câu gì ạ?
– "Hữu đuyên thiên lý năng tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng”.
Hiểu chưa nào?
– Không con không thèm hiểu gì cả, con chỉ cần biết một điều là Vân Nga giành giật anh Phi trên tay con thôi, đầu tiên là ảnh quen với con chứ không phải quen với Van Nga, nếu Vân Nga cứ đứng sau cơn, sao.có chuyện ảnh quen với nó?
– Vẫn nghĩ cố chấp vậy hả?
– Không phải là cố chấp, mà là đúng nguyên tắc.
– Tình câm làm gì có nguyên tắc?
– Vì dì Quyên bênh vực Vân Nga cho nên tất cậ mọi chuyện nó làm, dì đều cho là đúng vì thế đì không. thấy được một nguyên tắc nào cả, con với dì bất đồng ý kiến không bàn cãi nữa.
– Mi ngang bướng như vậy, rất khó tìm được người yêu, đừng bâo người ta không yêu mình, mà hãy nhìn xem mình có đáng yêu không? mi khó thương lắm Hương ơi!
– Khó thương mặc con.
Thúy Hương giận dỗi, nó đứng lên bỏ đi một bước, dì Quyên chợt lo lắng trong lòng, chẳng biết Thúy Hương muốn làm gì Vân Nga mà nó dùng đến hai chữ tính sổ đầy chất hăm dọa như thế, dì Quyên nhớ lại mấy câu nói và vẻ mặt đầy cố chấp của Thúy Hương, cảm thất nổi gai óc dọc theo sóng lưng, Vân Nga thùy mị đoan trang và dịu dàng như vậy, tâm hồn thanh khiết đến như yậy sao Vân Nga có thể lường được những hành động trà đũa củạ Thúy Hương, trong khi Thúy Hương là một đứa con gái mang bản tính cố chấp, ích kỷ nông cạn thiếu suy nghĩ, lại ba đá nữa, dì Quyên tự trách cái miệng mình sao :mà lại bép xép như thế, nếu dì Quyên không khai chuyện Phi yêu Vân Nga, rồi chuyện Phi với Nga quấn quýt nhau như dây leo gì gì đó, thì Thúy Hương đâu có nổi xung thiên lên thế này, là đo dì Quyên thêm vào bớt ra để chọc giận Thúy Hương thôi, đã bảo dì Quyên với Thúy Hương là oan gia ngõ hẹp” mà bây giờ vì chuyện oan giá đó, đì Quyên đã vô tình làm bùng lên sự thù ghét trong lòng Thúy Hương, dì Quyên lạy Trời cho Thúy Hương chỉ nói suông thôi, chứ mới nghĩ tới nó dùng một thủ đoạn gì đó để " tính sổ vội Vân Nga như lời nó hăm dọa đì Quyên đã cảm thấy ... khó thở rồi!
Vú Hiền nghe tiếng chuông vội chạy ra mở cửa, thấy Thúy Hương vú nói:
– Cô Hương, sao lâu quá không thấy tới chơi?
Thúy Hương không tay bắt mặt mừng với vú Hiền như mọi khí, nó nói giọng lạnh tanh:
– Con bận công việc.
– Để tôi làm nước cho cô uống,cô ngồi chơi một chút, Vân Nga sẽ về ngay mà, hôm nay Vân Nga nghỉ, mới ra ngoài mua sắm gì đó à, sắp tớỉ sinh nhật Vân Nga, cô nhớ không – Vú nhắc, con mới nhớ!
– Vân Nga chưa mờì cô sao? Mọi năm, tôi còn nhớ chính tay cô đi đặt bánh sinh nhầt nè, cắm hoa, trang trí phòng khách nè, hai cô bàn tính nấu nướng món gì, mặc quần áo gì, tôi cũng đâm vui lây. Sao năm nay im lìm vậy? Ờ, mà bộ cô với Vân Nga không thường xuyên gặp nhau như lúc trước sao hả.
Thúy Hương lắc đầu, nói dối:
– Không, vì Vân Nga bận học nhiều quá côn con thì buôn bán túi. bụi, chẳng đứa nào có rảnh để đến với đứa nào, nhưng vẫn rầt thân nhau Vú ạ.
– Vậy mà tôi tưởng hai cô có chuyện xích mích với nhau rồi chứ.
– Vú Hiền nhớ hôm Phi đến đây lần đầu, tình cờ Thúy Hương cũng tới, hình như họ có cãi nhau, mà nghe tiếng Thúy Hương cự nự chứ không nghe tiếng Vân Nga, rồi sau đó Phi bỏ đi, chuyện Phi chưa kịp dùng bữa điểm tâm bằng trứng gà chiên ốp la do chính tay.Vân Nga làm đã khiến vú suy ra được nguyên nhân câu chuyện dẫn đến Thúy Hương lớn tiếng và Phi bỏ đi mặc dù anh chàng trước đó có vui vẻ nhận lời ở lại dùng bữa địểm tâm chung yới Vân Nga, vú nhớ Phi còn vào bếp cùng Vân Nga cử chỉ họ thân thiện, chứng tỏ Vân Nga thích Phi lắm, có lẽ Thúy Hương vớl, Vân Nga đều yêu một mình anh chàng Phi này và Phi đã chọn Vân Nga, vì thế Thúy Hương nổi cơn hoạn thứ lên mắng Vân Nga đến nỗi Phi giận bỏ ra về. Vú Hiền cũng nhô rất kỹ từ hôm đó tới nay, Thúy Hương mới trở lại nhà này, chẳng biết Thúy Hương tới làm gì,Vân Nga với Thúy Hương hòa nhau chăng Dù gì thì vú cũng biết chính xác Phi với Vân Nga yêu nhau, họ đã mấy lần đưa đón nhau, cả khi có, mặt của ông bà bác sĩ Phúc ở nhà, hình như cha mẹ Vân Nga cũng chấp nhận cho cô yêu Phi.
Thúy Hương lóe tia lửa trong mắt, nhưng vú Hỉền hông nhận ra, vú nói tiếp:
– Lúc này cậu Phi với Vân Nga thân nhau lắm, như sáng nay nè ậu Phi tới chở Vân Nga đi mua sắm, có lẽ họ chuẩn bị tiệc sinh nhật cho Vân Nga thì phải à!
Thúy Hương nói dối:
– Chuyện anh Phi thân thiết với Vân Nga con biết từ lâu rồi vú, vì anh Phi cũng là bạn của con mà. Vú Hiền nghi ngờ Thúy Hương nhưng vẫn giấu trong bụng, vú giả vờ tươi cười:
– Vậy thì hay quá rồi Vân Nga càng hạnh phúc hơn, vừa có một người bạn tốt như cô vừa có người yêu lý tưởng như cậu Phi, thú thật vôi cô Hương nghe vừa nhìn thấy mặt mày tướng tá cậu Phi là tôi biết cậu ấy thuộc loại đường đường chính chính rồi.
Dạ, anh Phi rất tốt, ảnh là người quân tử biết chọn mặt gửi vàng , anh Phi rất khôn ngoan, biết điều hơn lẽ thiệt, anh Phi tính đâu là chắc ăn đó. Cô Hương nôi vậy là sao? Bộ câu Phi có đầu óc tính toân chọn lựa so đo lắm hả. Hình như cô hơi ghét cậu Phi thì phải à?
Vú quan sát Thúy Hương từ đầu tới chân.Có lẽ nào ...có lẽ nào Thúy Hương ghen với Phi, vú nhớ lúc Vân Nga chưa yêu Phi, Thúy Hương đeo Vân Nga suốt ngày, chốc chốc là vú nhìn thấy Thúy Hương tới tìm.Vân Nga, chở nhau đi ăn, đi chơi đó đây, giờ Vân Nga có Phi rồi, không còn khăng khít với Thúy Hương, nếu Thúy Hương sinh ra lòng ganh ghét với Phi, coi chừng Thúy Hương là dân đồng tính ...
Vú nghĩ về Thúy Hương xong, tự vú cảm thấy mình có lý quá đi chđ, nếu Thúy Hương không mắc bệnh đồng tính sao cứ ghét Phi như vậy?
Thúy Hương nhìn vú:
– Con không ghét anh Phi, nếu ghét anh Phi con đã bảo Vân Nga bỏ anh Phi rồi.
– Sao cô bảo Vân Nga được? Người yêu không hơn bạn bè. Tất nhiên Vân Nga yêu Phi, Vân Nga phải nghe lời Phi hơn là cô rồi nếu là bạn bè, thì nên giữ đúng cương vị của một người bạn, đừng chen vào tình cảm riêng tư của bạn, cô Hương ơi!
Thúy Hương mím môi, sau đó nói:
– Nếu yêu, người ta không cần bạn bè nữa.
– Ai chứ Vân Nga thì không có chuyện đó đậu Vân Nga luôn lịch sự với cô mà, tại cô nghĩ vây thôi, chứ Vân Nga biết ranh giới tình cảm lắm, người yệu là người yêu bạn bè là bạn bè hai thứ quan hệ khác nhau mà, đầu phải ai có người yêu hoặc lấy vợ lấy chồng thì tuyệt giao với mọi người, cớ nghĩ sai rồi .
– Vú khẳng định là Vân Nga với anh Phi đã yêu nhau đúng không?
Vú hiền cười:
– Tất nhiên là họ yêu nhau rồi, họ yêu nhau có hạnh phúc cô không vui à?
– Có gì mà không vui chứ, con yui lắm, vui lắm chứ Thúy Hương nói. giống như bị mộng du, vú Hiền trố mắt nhìn Thúy Hương,vú nhủ thầm:
chết cha rồi! Thúy Hương chắc chắn là bị bệnh đồng tính, loại này cũng khác khó chịu đây!
Vú nói:
– Cô Hương:
Tỉnh lại đi, cô đừng có làm tôi sợ nghe! Thúy Hương mím môi, vẻ căm hờn:
– Thấy con sao mà vú bảo con tỉnh lại vậy hả?
– Vú cho con bị tâm thần chắc? Nhìn con người con đáng sợ lắm sao?
Vú Hiền sợ sệt phẩy tay:
– Không có, không có, cô đâu có gì đáng sợ tại cô nói vui lắm, vui lắm" nhưng, tôi thấy mắt cô long lên sòng sọc, còn hai hàm lăng cô thì nghlến chặt với nhau, hay là cô giận cậu Phi cướp mất bạn của cô vậyhả? Nếu thế 1à cô hiểu lầm Vân Nga rồi? Vân Nga không vì người yêu bỏ bạn đâu.
– Vú càng nói càng sai, là do tưởng tượng ra mấy chuyện đó thôi tôi nói vui là vui thật mà, không tin,. vú chờ xem ...
Vú Hiền ngơ ngác không hiểu Thúy Hương bảo vú chờ xem chuyện gì:
– Cô nói sao, tôi không hiểu?
– Rồi sẽ có chuyện vui cho vú xem mà, đừng nôn nóng,ráng chờ di nha.
Vú Hiền lấc đầu:
– Cô càng nói càng khó hiểu, hay là cô gặp Vân Nga trò chuyện để giải tỏa tâm lý đang bức xúc đó đi được không giờ này chắc Vân Nga cũng sắp về tới rối, nếu có mặt cậu Phi thì cô đừng nói gì cả chờ cậu Phi về rồi hai cô hãy tâm sự với nhau như lúc Vân Nga chưa có người yêu vậy, cô với Vân Nga thân nhau sao ơi là thân, tôi thấy còn phải ganh tị nữa là!
Thúy Hương phẩy tay:
– Thôi, không cần quấy rầy lúc nó đang vui vẻ hạnh phúc đâu, con tới đây để hỏi em vú có chắc chắn lâ Vần Nga với anh Phi yêu nhau không, nếu vú xác nhận họ yêu nhau thì đủ lồl, con về nha vú!
– Cô không ở lại chờ Vân Nga sao? Tiếp xúc với cậu Phi, dần dần cô sẽ bỏ sự thành kiến với cậu ấy thôi, cậu Phi dễ thương lắm, rất dễ cảm tình, ai đời lại ghét người yêu của bạn thân mình như vậy chẳng hóa ra là giết chết tình bạn bè giữa cô với Vân Nga rồi sao?
Thúy Hương đứng lên, nó nói bằng giọng khó chịu:
– Thôi đi, vú là người ngoài cuộc, không hiểu gì đâu, đừng có khuyên con mấy câu vô tác dụng đó, con về đây!
– Lúc Vân Nga về, tôi sẽ nói lại cho Vân Nga biết cô đến đây, để Vân Nga đi đến chỗ cô nha?
– Không cần Không nói thì tốt hơn.
Thúy Hương nói xong, đi ra cổng, vú Hiền chạy theo, thắc mắc hỏi:
– Cô đến đây với mục đích gì vậy?
Lúc nãy có nói rồi, vú không chú ý thì thôi.
– Là hỏi tôi xem họ có yêu nhau thật không ấy hả? Cô có vấn đề" rồi!
Thúy Hương xoay lại.
– Vấn đề gì?
Con người cô chắc chắn mang mầm mống bệnh hoạn tình cảm chứ còn gì nữa? Cô đi ghe với người yêu của Vân Nga, xin cô làm ơn đi nha, loại đó ai cũng sợ cả.
– Vú nói con đồng tính hả?
– Còn biết nói sao nữa bây giờ, cô có biểu hiện y chang ...
Thúy Hương phá lên cười, tiếng cười nó rất khóc ,chịu, cười xong, nó nói:
Vú giống điên quá! Ăn nói lung tung!
Rồi đi mất.
Vú Hiền đứng ngẩn ngơ suy nghĩ mãi, chẳng hiểu Thúy Hương ra sao cả, vú không biết mình có cần kể lại cho Vân Nga nghe những điều về Thúy Hương không thật ra giữa họ có vấn đề gì, vú sao biết được vì vú 1à người ngoài cuộc đúng như lời Thúy Hương bảo lúe nãy, hy vọng là Vân Nga hiểu Thúy Hương muốn gì nơi Vân Nga để còn biết cách mà xử trí, chứ thật ra vú thấy Thúy Hương ...không bình thường chút nào, giống như là ...ghen ghen hay sao ấy, vú lo lắm!

TÌNH YÊU TRONG VEO (Hoàng Uyên)

TÌNH YÊU TRONG VEO CHƯƠNG VII

Hoàng Uyên

TÌNH YÊU TRONG VEO

Chương 7



Bình đẩy vai Trúc, Trúc đẩy vai Thục, Thục bán cái cho anh Quới, con nhỏ nói:
– Anh là cửa hàng trưởng, anh đi kêu ổng đi, tụi em không dám!
Quới trợn mắt nhưng miệng cười mặt nhăn nhăn, anh nói:
– Tụi bây con nít còn sợ ổng la mất mặt, tao là người lớn tuổi hơn ổng, rủi bị ổng la còn mất mặt hơn tụi bây, giờ tao chỉ định nè:
con Thục phải đi Thục méo mặt:
Định bắt em làm tráng sĩ Kinh Khá hả? Thôi, em không hy sinh kiều đó đâu Bình liếc ra cửa, nơi cô gái còn đứng khoanh tay nhìn ngắm lơ mơ vào mấy bức tượng ma-nơ-canh để chờ gặp anh Phi, rụt vai, thà lưỡi, hắn nói:
– Em nhớ hôm trước cô này có tới tìm anh Phi cười một lần thôi, cổ xưng là sinh viên năm thứ tư y khoa, nhưng sau đó anh Phi nôi cô ta mạo đanh một cô bạn thân để gặp anh Phi, ảnh có dặn thấy cô này thì đừng kêu ảnh xuống.
Quới trợn mắt:
– Vậy sao không nói sớm?
Bình cười, hắn gãi gãi tóc:
– Em mới trực nhớ lại thôi mà, làm gì dữ vậy?
Vậy giờ tụi mi nghĩ cách. nói cho cô ta đi đi, Trúc!
Trúc chỉ vào ngực mình:
– Sao lại là em? .
– Mi là con gái, dễ nói chuyện với con gái.
– Chứ con Thục không phải là con gái sao?
Thục la lớn, hai bàn tay nó phẩy lia lịa trước mặt:
Thôi, cho em xin hai chữ bình yên đi nha, em không muớn gây thù chuốc oán với cô ta, nhìn cô ta, thấy cái mỏ nhọn đó em đủ sợ rồi, cái mỏ đó chửi lộn số một ! Em ngán lắm!
Quới nói:
– Tụi mi 1à ba con rùa rúc đầu, được để tao đi ra nói chuyện với cô ta, nhớ coi chừng giùm anh với nha?
Ba cái miệng cùng nói một lượt:
– Coi chừng gì vậy?
Coi chừng ...đổ giùm sau lưng anh, rủi bà chằn đó ...tấn anh. rớt vô cửa hàng!
Trúc cười lớn. Thấy Thúy Hương trợn mắt nhìn mình, con nhỏ lấy hai bàn tay bụm miệng lại nhưng vẫn cười nghe cà khụm, cà khụm nôn cả ruột.
Quới đến gần Thúy Hương . anh nói:
– Xin 1ỗi chị ....anh Phi đang bận tiếp một đơàn khách.
Thúy Hương giậm chân:
– Tại sao lúc nào cũng nói tiếp khách thế, Định gạt tơi hả?
Quới xua tay, nói dối tiếp:
Không có đâu, là tôi nói thật đó, anh Phi bận tiếp khách thật mà.
– Bao giờ mới xong.
– Khoảng mười hai giờ trưa.
– Được tôi sẽ chờ đến mười hai giờ trưa Quới hoảng quá, anh ta xua tay lia lịa:
Sau mười hai giờ trưa, lại có một đoàn khách hẹn tiếp tới báy giờ tối, chị chờ không nổi đâu. ủa, mà bộ chị không có nghế làm hả?
Thấy chị lảnh quá!
Thúy Hương nạt nộ:
– Ránh hay bận việc gì kệ tôi, không có liên quan tới anh.
– Chị có ý định về chứ hả?
Thúy Hương phùng mang:
– Đừng nằm mơ! Tôi ngủ ở đây luôn,cho tới chừng nào anh Phi của mấy người chịu gặp tôi, tôi mới về!
– Anh Phi có mắc nợ chị hả?
– Ừ đó, được không?
Quới thụt cà lui, rõ ràng gặp chằn tinh rồi, thảo nào ông Phi Bợ như dịch hạch vậy, chẳng hiểu cô ta có quan hệ với ông Phi như thế nào mà đeo bám dai như đĩa vậy, chắc cô ta thuộc loại không có lòng tự trọng, cũng chẳng có chút lịch sự,chắc có lẽ đây là một cái đuôi” và ông Phi dang chạy trốn, mà cái đuôi phiền nhiễu này cứ .bám theo ám ảnh ghê đi!
Thúy Hương đưa tay gạt Quới qua một bên, Quới sợ bàn tay Thúy Hương chạm vào người, anh né vào cửa, Thúy Hương đi vào cửa hàng, đi qua lối lên cầu thang, Trúc la:
– Ê! Ê! chị đi đâu vậy? làm ơn đứng lại?
Nhưng Thúy Hương phớt lờ Trúc, đi thắng lên thang lầu, nó xông đại vô phòng giám đốc, lúc đó Phi đang ngồi gõ máy vi tính, miệng ngậm câm như hến, mấy hôm lồi anh đềlt một mình im lặng làm việc như vậy có ai hỏi tới anh đễ nổi nóng, cho nên ai cũng đoán già đoán non chuyện này chuyện kia, nhưng chằng ai biết vì lý do gì Phi quạu dữ vậy ...
Quới, Trúc chạy theo Thúy Hương, Quới nhăn mặt:
– Chị ra mau đi, đừng có quấy rầy anh Phi! Thúy Hương nghênh mặt:
– Không ra đó, làm gì tôi?
Phi lừ mắt nhìn Thúy Hương khiến Quới với Trúc thụt ra cửa, Phi lừ mắt nhìn Thúy Hương nhưng vẫn im lặng.
Thúy Hương nhõng nhẽo:
– Anh Phi ngồi một mình, vậy mà tụi nhân viên dưới cửa hàng nói dối em, họ bảo anh đang tiếp một đoàn khách, anh Phi anh trị bọn đó giùm em đi anh Thấy Phi vẫn im lặng nhìn mình, Thúy Hương ngạc nhiên:
– Anh Phi sao vậy, bệnh hả?
Phi lắc đầu, uể oả i, anh úp mặt vào hai bàn tay Thúy Hương cảm thấy thương Phi lắm,nó đứng lên, tới gần Phi, đưa tay sờ vào trán Phi, Phi vụt mở mắt, phản ứng tự nhiên, anh né tránh bàn tay của Thúy Hương, con nhỏ bị hụt hẫng nên mắc cỡ đỏ cả mặt, lúng túng, con nhỏ chẳng biết phải làm gì cho đỡ quê! Phi nhìn Thúy Hương, ánh mắt anh lộ vẻ tránh né:
– Hương ngồi đi.
Thúy Hương chờ Phi mở miệng, nó nói:
– Em sợ anh bị bệnh.
Phi lắc đầu:
Không cô đâu, chẳng có bệnh gì cả, chỉ khó chịu một chút thôi, tôi nghĩ rồi sẽ khôi – Anh có cần. uống thuốc hay gọi bác sĩ không – Không.
– Chắc là làm việc nhiều quá, bị stress hả anh?
Thúy Hương cố hết sức dịu dàng với Phi, Phi cũng lắc đầu nhìn ra cửa sổ:
– Tôi chẳng có gì để suy nghĩ tới bị stress như cô nói cả, tôi chỉ bực mình thôi.
– Làm sao cho hết bực mình?
– Đừng ai quấy rầy tôi.
– Kể cả em nữa hả?
– Cô nghĩ cô là ai vậy?
– Là bạn thân của anh chứ ai?
– Tôi không nghĩ như cô.
– Anh Phi giận em, đúng không Chắc là Vân Nga nó tâu tới tâu lui gì với anh rồi, em dám cá là Vân Nga đặt điều nói xấu em cho anh ghét em, bạn thân với nhau mà nó chơi xấu như vậy Phi nạt nhỏ:
– Hương im đi, Hương có tính suy bụng ta ra bụng ngườí Hưởng làm thế nào thì Hương nghĩ Vân Nga thế nấy, Vân Nga không nói gì với tôi cả, xin Hương đừng có lôi Vân Nga vào đây.
Thúy Hương thụng mặt:
– Chuyện gì dụng tới Vân Nga là anh bênh vực ngay, em thừa .biết anh thích nó mà, nó có xấu anh cũng bảo nó tốt.
– Liên can gì tới Hương?
– Sao không Anh bất công với em – Bất công gì? .
Phi cộc lốc, anh nhìn Thúy Hương với ánh mắt lạnh băng, nhưng Thúy Hương vẫn làm nũng:
Em với Vân Nga đều quen với anh như nhau, nhưng so ra em quan tâm tới anh hơn Vân Nga, em luôn nghĩ tới anh, em muốn dành cho anh sự quan tâm đặc biệt, còn Vân Nga nó chẳng bao giờ để ý tới anh, vậy mà cáí gì anh cũng bênh nó, ch.ẳng phải là bất công với em sao?
Vân Nga đã bảo Phi là Thúy Hương yêu Phi và muốn Phi yêu Thúy Hương, sao Phi không nhớ chư, có lẽ Thúy Hương nói đúng:
chưa bao giờ Vân Nga tự tỏ ra quan tâm Phi, Vân Nga biết anh yêu cô, thế mà cô còn bảo anh yêu Thúy Hương, Vân Nga không bảo là cô từ chối tình yêu của Phi, nhưng Vân Nga cũng không có ý gì là chấp nhận tình yêu của Phi, Vân Nga cứ để Phi trong một trạng thái 1ấp lửng mơ hồ về tình cảm của cô, cô còn bảo nếu Phi không yêu Thúy Hương là “thiếu nhân tâm thiếu tình người”. Trời ạ! Vân Nga làm cho Phi muốn điên lên được lắm!
Phi hơi dịu dàng, anh không nỡ thẳng tay với. Thúy Hương, anh nói bằng giọng không vui:
Tôi rất cảm ơn hảo ý của Hương dành cho tôi nhưng tôi không muấn Hương quan tâm tôi chút nào cả, thì thơi đi từ nay về sau, Hương đừng có chú ý tới tôi nữa, nếu Hương nghĩ nhiều tới tôi, còn tôi thì chẳng còn tâm. trí đâu mà nghĩ tới Hương, có phải là Hương sinh ra giận hờn khó chịu rồi trách móc tôi không?
Tốt hơn hết là Hương đừng có nghĩ đến tôi nữa.
– Làm sao em có thể không nghĩ tới anh cho được chứ. Em đâu phải là cây lá hay gỗ đá gì mà vô tư như lời anh bảo, vì em đã trót Con nhỏ định nói em trót thương anh rồi nhưng con nhỏ thu hết can đảm vào mình mà vẫn chưa mở môi nói được ba chữ quan trọng nhất là:
em thương anh với Phi, trong lúc con nhỏ còn đang cố thu hết can đảm để nói thì điện thoại di động trong túi Phi reo, Phi vội vã đi ra cửa, một 1úc Phi trở vào, anh nói:
– Thành thật xin lỗi Hương nha, tôi có việc cần đi gấp, không tiếp tục trò chuyện được với Hương.
– Thúy Hương hụt hẫng, nó nói:
– Vậy thì Hương về, mai Hương tới nữa nha?
– Ngày mai? Cô lẽ tôi bận việc, Hương muốn đến đây phải gọi điện thoại báo trước mới được, tôi lất ít thời gian mà công việc lại ngập đầu. Có nghĩa là từ chối khéo, vậy mà Thúy Hương vẫn phụng phịu:
– Nếu như Vân Nga tới, anh có nói như nói với em không Hay là anh bỏ cả ngày ra để tiếp nó?
Phi tránh né câu trả lời:
– Vân Nga biết tôi rất ít thời gian rảnh, chơ nên Vân Nga không bao giờ tới Đây – Vậy thì toàn là anh đi tìm nó à?
– Cũng có thể đúng Thúy Hương giận dỗi:
– Vậy sao anh không đi tìm em?
Phi làm thinh, chẳng lẽ Thúy Hương ngốc đến nỗi không hiểu anh yêu Vân Nga mà không yêu nó sao? Nói như yậy là quá đủ để kết luận Yấn đề rồi mà, sao lại bắt Phi nói trắng ra một chuyện không nện nói như thế chí.
Thấy Phi làm thinh nhìn mình với ánh mắt khó chịu, Thúy Hương la lên:
– Sao anh không trả lời em?
– Tôi nói rồi mà, tại Hương không chịu dể ý thôi, nói như vậy quá đủ hiểu rồi còn nói gì nữa?
– Anh nói gì chứ Anh nói sao em không nghe?
– Hương có thể tự suy nghĩ giùm tôi chút không? Tôi đang bận, tài xế đang chờ ngoài xe, xin lỗi, tôi phải đi đây!
– Tôi nói rồi mà, tại Hương không chịu để ý thôi, nói như vậy quá đủ hiểu rồi, còn nói gì nữa?
– Anh nói gì chứ Anh nói sao em không nghe.
– Hương có thể tự suy nghĩ giùm tôi chút không? Tôi đang bận, tài xế đang chờ ngoài xe, xin lõi, tôi phải đi đây!
Phi nói xong, không chờ Hương, hấp tấp đi xuống lầu, quả là không thể hợp với Hương, Hương quấy rầy quá đi mất, Phi không có thời gian đủ để làm việc, có đâu mà chơi bời lêu lổng như Hương, nếu Hương là người yêu của Phi thật, chắc anh chết mất, Thúy Hương nay giận mai hờn, nhỏ nhen thắc mắc và có cái đầu đặc sệt toàn là bả đậu, nói mười nó chưa hiểu được hai ba, lấy đâu mà hiểu Phi?
Hương đứng sững một chút đó nó hấp tấp đuổi theo bọn Quới, Bình Thục, Trúc, đưa nhau nhìn Thúy Hương xuống tới cửa lúc Phi vừa đặt chiếc cặp táp lên nệm xe, chưa kịp chui vào xe, Thúy Hương la lớn:
– Anh không được quyền đối xử với em như vậy, anh nhìn yô cửa hàng xem:
tụi làm công nhìn em bằng mấy cái con mắt giễu cợt, tại sao anh không chờ cho em xuống trước chứ?
Vừa nói, Thúy Hương vừa tức tối đập bàn tay vào kính xe.
Phi chui vào xe nói:
– Tốt hơn hết Hương nên về đi, đừng có ở đầy mè nheo nữa, tôi không phải là đối tượng cho Hương mè nheo dâu, tôi không có đủ thời gian để đành cho những thứ chuyện đó, Hương hiểu không?
Hương giậm chân:
– Nhưng Hương là khách của anh Phi mà, anh Phi cũng phải lịch sự với Hương chứ?
– Tôi đã xin lỗi Hương rồi còn gì?
Chẳng lẽ tôi bỏ công việc kinh doanh để dỗ dành Hương sao? ít ra anh cũng phải nói câu gì đó cho mát lòng Hương chút – Bây giờ Hương chịu để cho tôi đi chưa?
– Nói gì Hương mới cho đi.
– Thì xin lỗi.
– Xin lỗi suông hả? Không chịu Ngoan đi Hương! Giờ thì tôi gấp lắm, xin Hương thông cảm cho, ngoan đi!
Phi buộc lòng phải năn nỉ Hương vì Hương án ngữ ngay cánh cửa, Phi không đóng được cửa xe, đành phải nói ngọt với Thúy Hương một câu vậy.
Thúy Hương nghe. Phi nói ngọt, lâp tức hết giận ngay, con nhỏ đỏ ửng hai má vì cảm động, cười tươi như hoa, Hương nói:
– Nói vậy xem phải đễ nghe không.
Phi đóng cửa xe, vẫy tay với Thúy Hương, Thúy Hương đứng nhìn theo mãi đến khi không còn thấy bóng dáng chiếc xe của Phi đâu nữa, con nhỏ môi chịu lên xe mở máy, trái tim lâng lâng với dư âm điệu kỳ của hai chữ ngoan đi! nếu mà Phi chịu ngọt ngào với Thúy Hương một chút, dù phải vào dầu sôi lửa bỏng vì Phi, Thúy Hương cũng cạm lông, ước gì Phi thay tiếng “tôi” cứng ngắt của anh bằng tiếng anh dịu dàng tình tứ, tức chết đi được, tại sao Vân Nga lại cô thể dửng dưng với tất cả những thứ mà Phi dành cho nó, nó làm vậy để treo giá chẳng? Hay là để kích thích tính hiếu thắng của Phi? Trong khi Thúy Hương muốn ngất đi vì cảm động chỉ với một chữ “ngoan đí và cái vẫy tay từ giã.của Phi, nếuVân Nga biết Thúy Hương như thế, chắc là nó sẽ khinh Thúy Hương 1ắm, vì những thứ Vân Nga không cần thiết lại là thứ rất cần đối với Thúy Hương những thứ mà Vân Nga chỉ cần giơ nhẹ tay ra là có được, lại là điều Thúy Hương ước mơ giống như con giun ước mơ ánh sao trời vậy. Ôi!
Càng nghĩ Thúy Hương càng căm ghét Vân Nga, tại sạo trên đời này cô Thúy Hương mà mà còn có Vân Nga chứ Tai sao?!
Phi lật tới lật lui tấm thiệp hồng trên tay, hai cái tên duyên dâng lồng vào nhau như rồng phụng quấn quít, buồn ơi là buồn, người. ta cũng bằng tuổi mình mà cứ lần lượt hết đứa bạn này, tới đứa bạn kia lên xe bông , còn Phi vẫn chưa tìm được đối tượng, khi tìm được một người mình thích, người ta lại từ chối không yêu mình, đời trớ trêu thay.
Có phải đời trớ trêu hay tại mình có số tình duyên lận đận:
nhỉ, bị một con nhỏ khó ưa đeo theo quấy rầy, cũng đã bị người ta từ chối!
Bạn của Phi, nhân vật chính trong tờ thiệp hồng đó là Thanh Tùng, một bác sĩ nội trú mới ra trường, bạn từ thời trung học nhưng còn khá thân, cưới một cô vợ đồng nghề, nàng cũng là bác sĩ. Nghĩ tới nghề bác sĩ, sao Phi cảm thấy không vui, có lẽ Vân Nga lâm cho Phi có cái cảm giác đó vì Vân Nga tương lai cũng là bác sĩ và Vân Nga đã làm cho Phi phải thất vọng trong tình cảm, Phi có nên đeo đuổi Vân Nga nữa không? Điều đó Phi cũng chưa xác định được vì trái tim Phi lúc nào cũng mơ tới Vân Nga, hình bóng đỏ sao mà có ấn tượng với Phi đến như vậy chẳng biết vôi cảm nghĩ của Phi, Vân Nga là một điều gì đó trong như thủy tinh, xanh như da trời, hồng như nắng mai, và gợi lên một tình cảm thánh thiện lắm, thật là khó nói. Hay là Vân Nga là một cô thiên thần khiên cho Phi yêu cô một cách thành kính như vậy?
Phi úp tấm thiệp hồng xuống bàn, lắc đầu, mình mơ ảo ảnh chăng Vì mơ ảo ảnh cho nên tất cả .những thứ chung quanh mình tiếp xúc thường ngày trở nên trần tục, nhất là Thúy Hương, con nhỏ tầm thương và bụi bặm làm sao Phi có cảm tưởng Thúy Hương là một con thằn lằn, hay một con sâu núp đưới chiếc lá xanh trong chậu kiểng nhà anh, nô vừa tức cười vừa tầnl phào làm sao! Nó gây cho anh một ấn tượng xấu xí không thể tả, vậy mà hình ảnh Thúy Hương lại chen lấn với hình ảnh Vân Nga trong lòng anh, cứ để cho họ hiện hữu như thế trong cuộc đời của anh, Vân Nga là điều không thể cố còn Thúy Hương là điều không muốn có, đều là không có như nhau thôi.
– Anh Phi, tài xế tới rồi, anh xuống đi!
Phi sực tỉnh, xốc lại cổ áo cho ngay ngắn, vuốt lại mái tóc bồng bềnh như sóng của anh, Phi vội đứng lên, nhìn đồng hồ tay chỉ đúng sáu giờ tối, là Phi hẹn tài xế đến đón, vậy mà cứ ngồi thừ ra đó suy nghĩ tầm xàm, lạ ghê!
Thanh Tùng đãi tiệc cưới ê tầng một nhà hàng Thanh Thiên, một nơi rất sang, là nơi lui tôi của giôi giàu và có địa vị xã hội, xe du lịch đậu chật nức cả một con đường.
Phi xuống xe, hẹn tài xế giờ đón, rồi anh lên tầng nhất, ở đó đã có nhiều bạn bè cũ ngồi sẵn, họ đón Phi ngồi chung bàn, Phi hòa vào câu chuyện của đám bạn cũ, trong khi chờ đợi cô dâu chú rễ đến Khoảnm mười lăm phút thì hai họ cùng cô dầu chú rể đến, mọi người vỗ tay râm ran, Phi nhìn Thanh Tùng tươi tắn trong bộ veston chú rể. Phi thờ ợ nhìn cô dâu, cô ta giống búp bê trong mấy cái tiệm áo cưới quá, thường ngày Phi đã nhìn quen mắt mấy con ma-nơ-canh rồi, cho nên Phi chỉ hiếu kỳ, nhìn sơ qua cô dâu lồi thả hồn trong không khí náo nhiệt của tiệc cưới, đang mơ màng thì bị Vũ khều vai:
– Phi biết cô bé mặc áo dài màu thiên thanh ngồi bên kia không?
Phi thờ ơ:
– Cô bé nào? Đó, ngay cửa ra hành lang, thấy không?
Phi nhìn theo Vũ, trái tim anh thắt lại:
có phải lâ một điều gì đó thật kỳ diệu đang xảy đến với anh không? Vân Nga đang ngồi đó mái tóc dài đen óng mượt buông xỏa trên bờ vai, thanh thoát đến lạ kì, Phi ngẩn ngơ hồn đến mấy giây, tình yêu thật là kỳ lạ, trên thế gian này chán vạn, vậy mà khi trái tim trót mơ tường tới ai một lần thì suốt đời cứ mơ tưởng dến người đó, cũng như Phi bây giờ vậy, biết Vân Nga không màng tới Phi, mà sao trái tim Phi vẫn như có ai đó bóp cho nghẹn lại mỗi khi nghĩ tới Vân Nga, Phi cố trấn tĩnh:
– Rồi sao?
– Em gái tao, nó con nhà chú, tao con nhà bác, mày thấy nó có xinh không?
– Tự dưng hỏi, sao tao dám nói chứ Vũ? Thì mày thấy nó xinh, cứ nói đại nó xinh đi rồi tao mai mối cho, tao thấy bạn bè tụi mình ai cũng đều yên nơi yên phận, duy chỉ có mày là con chăn đơn gối lẻ , tao thấy thương mày. ghê đi, nếu mày không chê em gái. tao, tao sẽ dứng ra mai mối nó cho mày, sinh viên y năm thứ tư rồi đó, mày không cần phâi nuôi đâu, cũng lấy được vợ bác sĩ.
Phi lắc đầu, cười buồn, thật là oan gia ngõ hẹp, Vân Nga đâu có thích Phi, vậy mà ông Trời cứ tạo cơ hội cho anh gặp Vân Nga hoài, tay Vũ còn, đòi mai mối Vân Nga cho anh, hắn bảo thấy anh chăn đơn gối lẻ nên hắn tội nghiệp, Trời ạ!
Vũ bá vai Phi:
– Chê không xinh hả? Khó tính như mày ở giá mốc đầu là đúng rồi.
Phi nói:
Không phải cổ không xinh, nhưng mà tao không dám – Sao lại không dám? Mày có sự nghiệp, có địa vị xã hội, ra đường người ta gọi mày là giám đốc, còn sợ gì nữa mà không dám?
– Chắc là cổ không chọn tao, dân y đâu ai thèm chọn dân kinh doanh mua bán, người ta chọn chồng chọn vợ là chọn trong giới những nhà khoa học như người ta, mày nhìn Thanh Tùng đi Vũ, nó cũng chọn vợ đồng nghề đó mà.
– Không phâi là luật đâu, chỉ là do họ hợp nhau nên chọn nhau thôi, chẳng có qui định gì trong tình yêu của họ cả, tao hiểu Tùng mà, giờ nó làm em rể của tao rồi còn gì.
– Vậy ...?
Cô dâu con cô ruột tao, cũng là cô ruột của Vân Nga, Thanh Tùng với vợ nó là do tao làm mai, không phải tự quen nhau đâu. Phi làm thinh, sao Vũ có thể hiểu nỗi uẩn khúc trong tình cảm của Phi với Vân Nga mâ nói chứ, nếu biết Vân Nga đã từng nói điều gì với Phi, có lẽ Vũ không còn dám gạ gẫm mai mối Vân Nga cho Phi nữa.
Vũ nói:
– Tao nghĩ có lẽ mày là một đứa em rễ tốt.
– Em gái mày không phải là con búp bê trong tủ kính đâu Vũ ơi!
Chưa tiếp xúc, sao biết Vân Nga không thích mày, nhớ hồi còn học chung lớp mười hai mày đâu có nhát gái dữ vậy Phi?
Phi cười cười:
– Thời trẻ con nông nổi đó nhắc lại làm gì Vũ ơi! Giờ thì khác rồi, đâu còn hứng chí như hồi môi lôn nữa, giờ đã biết nghĩ tới chuyện khi mình ngỏ ý bị người ta từ chối thì thất vọng hụt hẫng như thế nào rồi, thận trọng một chút có lẽ hay hơn Vũ ơi!
Vũ nói:
– Thôi ăn đi, mày chê em gái tao thì nói chê đại đi, chắc là có người yêu xịn hơn em gái tao chứ gì?
– Không có ai cả, một chút cũng không.
– Xạo đi! Đẹp trai, giàu cô, tài hoa như mày làm gì đến giờ còn phòng không chiếc bóng, chắc là mày giấu tao, coi chừng “đùng một cáí gởi thiệp hồng, tao mới bổ ngửa ra mới hay lắm đấy!
– Nếu có thì là diễm phúc quá rồi, tin hay không tin, tao làm gì được mày, tao còn cơ đơn!
– Miệng nói cô đơn, vậy mà tao nói mai mối em gái tao, đã từ chối lia lịa, kỳ vậy?
Phi nhìn sang chỗ Vân Nga, tim anh lại đau nhoi nhói, Vân Nga xinh quá là xinh, cô rất hợp nhãn với anh, anh càng nhìn cô, càng thấy yêu nhiều càng mơ ước nhiều thêm, cớ lẽ tình yêu của anh đang đi vào ngõ cụt chăng, vì cô chẳng màng tôi anh, có lẽ cô xem anh như một người bạn bình thường, tình cảm giữa anh và cô vẫn giậm chân tại chỗ không có khả năng tiến xa hơn bao nhiêu, từ khi Thúy Hương xuất hiện bất ngờ làm con kỳ đà cản mũi lần anh đến nhà cô vào buổi sáng, lúc Vân Nga xuống bếp làm tlứng gà ốp la để ăn bánh mì với anh, anh thấy tình cảm Vân Nga đột ngột thay đổi, nguyên nhân là Thúy Hương chăng. Điều này hôm đó tới nay anh chưa nghĩ đến, báy giờ chợt nghĩ là, anh thấy chuyện Vân Nga từ chối anh là có nguyên nhân, chắc chấn là vì Thúy Hương, đơn giản như vậy mà Phi không nghĩ ra, cứ ngồi trách móc Vân Nga vô tình vô cảm với Phi, Phi chợt nhớ hôm Phi vào bệnh viện gặp Vân Nga, cô có nói với anh một câu như thế này. Vân Nga chỉ mới xem anh là bạn thôi,và Vân Nga muốn giữ tình bạn này lâu một chút, đến khi chúng ta thật sự cảm thông với nhau, Vân Nga rất mến anh Phi và quý trọng tình cảm của anh Phi ... rồi Vân Nga bảo. Phi đừng có quan tâm nhiều tới Vân Nga, mà hãy quan tâm tới Thúy Hương, cô còn bảo Thúy Hương yêu Phi, nếu Phi không yêu Thúy Hương, nó sẽ đau khổ ...
Phi nhìn Vân Nga một lần nữa, cảm thấy yêu thương ngập lòng, là Vân Nga muốn giữ trọn vẹn tình bạn vôi Thúy Hương vì Thúy Hương, Vân Nga không muốn nhận tình cảm của Phi dành cho cô, Vân Nga không nở nhìn Thúy Hương đau khổ vì thất vọng Phi, rõ là khờ khạo vô cùng, Vân Nga có biết chăng tình yêu không phải là một món quà, không tặng cho người này có thể đem tặng cho người khác, mà tình yêu là chính cuộc sống tình cảm của người đó, yêu mà không được yêu chính là sự mất mát về mặt tinh thần, tình cảm mất đi, thật là khó hồi phục, đó là cơn sóng gió hay nói đúng hơn là một cơn bã.o đi qua đã tàn phá trái tim người đó, tất nhiên là đổ vỡ tơi bời hoa lá rồi!
Vũ nói:
– Nhìn em gái tao hoài, thế nào mày cũng cảm cho xem!
Phi cười cười, anh đã tìm ra nguyên nhân làm cho Vân Nga né tránh tình cảm của ạnh lồi, đó là chỗ yếu trong tình cảm của Vân Nga, thì anh cứ tấn công vào, tự nhủ đừng có tự ái hão nữa, đàn ông mang tính tự ái hão, hở một chút là giận hờn, hở một chút là tự ti, biết đến bao giờ mới có được người yêu?
Nhất định Phi phải đẹp tự ái sang một bên, phải đeo đuổi Vân Nga, dù cho cô có bảo anh lì lợm, chai mặt gì gì đó cũng được, chừng nào cô bỏ lơi cái vỏ bọc vô lý của cô, anh mới nghe!!
Nhạc sống đã trỗi lên, nhiều đôi bỏ chén đũa ly tách để ra khiêu vũ, Phi ngã người ra lưng ghế, lén ngắm Vân Nga, men bia làm tính đàn ông trong anh như mạnh mẽ hơn lúc bình thường và chút men bia đó cũng làm cho anh trông càng đáng yêu hơn.
Vũ vỗ vào vai Phi, khuyến khích:
– Đến mời Vân Nga một bản đi, để tao giới thiệu cho nha?
Phi gật đầu, trái tim như dậy sóng, anh ước gì được ghì chặt Vân Nga trong cánh tay mạnh mẽ của mình để dìu cô đi với cảm giác mê say mà chỉ có trong vòng tay nhau, hòa lẫn điệu nhạc êm êm mới cảm thấy được. Có lẽ đó là hạnh phúc, cảm giác của hạnh phúc.
Phi đứng lên theo Vũ đến bên Vân Nga, Vũ nói với Vân Nga:
– Thỏ con, để anh giới thiệu cho em quen một anh chàng dễ thương này nghe, em nhìn đi đây là Phi bạn của anh Thỏ con cái tên ngộ nghĩnh và dễ thương 1àm sao Vân Nga mê to đôi mắt ngây thơ và xinh như thỏ con nhìn Phi, cô nói:
– Là anh đó hả Phi?
Phi đáp nhỏ:
– Là anh đây, Thỏ con !
Vân Nga đỏ mặt, hai tiếng thỏ con” thốt ra từ miệng Phi nghe sao mà lạ lẫm ghê, thường ngày ba mẹ với vú Hiền vẫn gọi cô như thế, nhưng chẳng ai cho cô cảm giác lạ và dễ thương như Phi.
Vũ nhìn Phi rồi nhìn Vân Nga:
– Hai người có quen nhau rồi hả? Sao không nói với :tao chứ Phi, định làm tao “quê” đấy hả, dồ quỷ con?
Vân Nga nắm tay Vũ, cô nói:
– Anh hai, anh Phi là bạn của em lâu rồi, chắc tại ảnh ngại.
– Ngại gì vậy?
Vân Nga đỏ mặt, cười:
– Em không biết.. Vũ rút nhẹ tay ra khỏi tay em gái nói:
– Vậy hai người tự nhiên nhạ?
Rồi Vũ rút lui.
Phi nói đủ Vân Nga nghe:
– Em đi với anh một bản nhé Nga?
Vân Nga đứng lên, cô nắm tay áo Phi kéo anh đi, nhưng không phải là ra chỗ sàn nhảy mà là ra hành lang, cô đứng nơi góc hành lang với anh, chỗ đó có thể nhìn xuống phố đêm, xe cộ chảy đài dưới lòng đường, gió nhẹ nhàng thổi qua cây lá trong sân nhà hàng, thoang thoảng mùi hưởng hoa nguyệt quế thật dễ chịu, Vân Nga nói.
Anh Phi hít thở gió đêm đi, nhảy nhót làm gì cho thêm mệt người, sau đó nếu anh Phi còn nhất định nói muốn nhảy nhót thì đi vào sản nhảy há?
Phi lắc đầu cười, được đứng cạnh Vân Nga nơi êm êm như thế này sao anh còn dại gì đòi ra sàn nhảy chứ? Nếu được đứng suốt đêm nay bên cạnh cô, anh cũng sẵn sàng nữa đấy!
Vân Nga xoay nghiêng người nhìn Phi, suối tóc của cô đồ về phía sau, còn vương lại mấy sợi trên má. Phi ước gì Vân Nga là của riêng anh để anh có thể đưa tay vuốt mấy sợi tóc cho cô, Vân Nga nhìn Phi, Phi tưởng chừng như cả thế giới trong anh có thể sụp đổ dưới chân cô được lắm,cô nói:
Anh Phi thích khiêu vũ? Và thường vô mấy cái vũ trường về đêm lắm hả?
Một câu hỏi chết người, giống giống như là điều tra vậy, có dại cỡ nào. Phi cũng nói là không.
Phi lắc đầu:
Anh không có thích khiêu vũ, cũng không vào mấy cái vũ trường đó lần nào, anh bị công việc nhận ngập đầu, nhiều lúc anh còn không biết anh là ai nữa là!
– Vậy sao, lúc nãy rũ Vân Nga khiêu vũ?
– Là thằng Vũ nó xúi anh.
– Ngoan ghê há!
– Anh không ngoan thì còn ai ngoan nữa?
– Biết cái ngoan của anh rồi, không cần phải giới thiệu.
– Biết sao, nói anh nghê đi!
– Cần phải nói không?
– Cần, nhất là em nói về anh.
– Sao lại nhất là em.
– Vì anh yêu em.
– Câu đó bảo đừng nói vội vàng mà, sao nói hoài vậy?
– Vì anh không thể không nói, Vân Nga, anh yêu em thật mà Vân Nga.
Bộ có lúc anh yêu giả sao?
– Em không trừ lúc nào để bắt bí anh, bộ ghét anh lắm sao?
– Em nói ghêt anh bao giờ?
– Lời nói, cử chỉ, sự lạnh nhạt của em đối với anh đã chứng tỏ chuyện đó rồi còn gì.
– Nếu Nga ghét anh, Nga gặp anh sẽ không nhìn, anh hỏi sẽ không thưa, mới gọi là ghét. Nga ghét anh, sao còn muốn đứng riêng để trò chuyện yới anh? Chỉ muốn anh đừng nói yêu Vân Nga vội vàng như vậy thôi, mình chưa thật sự hiểu nhau mà.
– Nga không tin anh là người tốt? Nga nghi ngờ anh đủ thứ, chắc Nga nói anh là một gã làm ăn phi pháp, mê công ty ma, lợi dụng danh nghĩa công ty để nào là buôn lậu, nào là rửa tiền v.v ..., đúng chưa? Anh biết anh là dân trong giới kinh doanh, thế nào cũng bị Nga nghĩ anh thuộc loại xảo trá, lộc lừa để kiếm tiền, anh không phải là nhà khoa học để có thể đồng giai cấp, đồng lý tưởng, cùng đứng chung một lĩnh vực nghiên cứu khoa học với Nga, nhưng mà trái tim anh thật sự yêu Nga, anh đáng chết lắm phải không Nga?
Vân Nga tròn mắt – Sao lại đáng chết?
– Vì anh dám mơ những gì không thể có – Là sao?
– Là dám nói yêu Nga.
Vân Nga đã nhận ra vẻ giận đỗi cố hữu của Phi, lúc anh giận, trông càng dễ thương hơn, Nga cuống quít nói:
– Anh 1àm như Nga là cái gì đó cao siêu lắm vậy, Vân Nga ngoài chuyện học hành, chỉ là một cô bé tầm thường với những suy nghĩ vớ vẩn thôi, Vân Nga lo học, đâu có hiểụ cuộc đời gồm có những gì, anh Phi hiểu nhiều hơn Nga, anh Phi đáng cho Nga học hỏi lắm chứ, Nga có đáng lả giấc mơ của anh không, điều đó anh còn phải suy nghĩ lại đấy phi, anh giận Nga à, thì anh cứ giận đi, bởi tính Nga thích dỗ dành người khác lắm ...
Rồi Nga nói nhỏ:
– Nhất là anh.
Phi không biết mình có nghe lầm không, anh im lặng để cố cảm nhận hết dư âm câu nói của Vân Nga, anh cũng không thể ngờ có được một giây phút nghe Vân Nga nói như thế, anh đang mơ chăng? Hay là chút men bia làm đầu óc Phi hơi chếch choáng rồi anh nghe tiếng gió mà hình dung ra Vân Nga nói như vậy chăng?
Phi nói nhỏ:
– Em có thể lập lại một lần nữa câu em, vừa nói với anh không Vân Nga?
Vân Nga lắc đầu, cười:
– Không nghe thì thôi, lập lại làm gì?
– Hình như là anh nghe em nói em yêu anh, đúng không – Vậy thì anh Phi nằm mơ rồi, lúc nãy Nga không có nói gì hết, không có!
– Chẳng lẽ anh mơ thật à?
– Chứ còn gì nữa!
Phi búng vào chóp mũi Vân Nga:
.
Đừng có qua mặt anh, anh tuy có uống chút bia nhưng không có say đâu Nga ơi anh nghe rất rõ Nga bảo anh cứ giận hờn đi tính Nga thích dỗ dành, nhất là anh. Vân Nga ơi, xin em đừng tránh né anh nữa nghe Vân Nga, hãy nhận lời yêu anh đi, anh muốn có Vân Nga trong tình cảm của anh, chúng mình rất hợp với nhau, anh cam đoan như vậy mà, không tin Vân Nga yêu anh đi rồi biết.
Vân Nga sĩ nhẹ ngón tay vào mũi Phi, trợn mắt:
– Đừng có dụ khị nha con người tá lớn rồi, không phải là con nít ba tuổi đâu, yêu thử anh phi rồi nhỡ có gì sao gỡ cho ra?
Phi cười lớn:
– Yêu anh mà nhỡ có gì rồi thì anh đâu dại gì cho Vân Nga gỡ, yêu anh rồi, như con cá cắn câu, anh bắt đem về nhà anh luônVân Nga đỏ mặt:
– Vậy thì ông có mưu đồ đen tối rồi Mặc kệ, chỉ cần anh được vợ, mưu đồ gì cũng được hết, giờ anh chỉ biết là anh yêu Nga thôi, anh yêu Nga, Nga hiểu không Phi đưa tay ra, kéo nhẹ một cái, Vân Nga đã ngã vào cánh tay của anh, anh dì Nga đến một góc tối và anh lập tức hôn cô, ban đầu bờ môi anh chỉ hơi mơn men trên môi cô, nhưng sau đó thì cô nghe được hơi thở còn nồng mùi bia của anh, đẩy nhẹ anh ra, cô cự nự:
– Anh không có được hôn em, Phi nhìn Vân Nga, ánh mắt âu yếm, anh cười cười:
– Môi Nga ngọt gấp mười lần ly rượu anh uống, cho anh hôn nữa, Nga há?
– Không, tội hôn ẩu, chưa bị em trừng phạt là may lắm rồi!
– Trừng phạt anh bằng cách nào – Từ nay về sau không được hôn em nữa.
– Đó là một hình phạt độc ác nhất, anh biết rồi, em cũng chằn ăn trăn quấn lám chứ dâu có hiền.
– Vậy thì anh rút lại lời nói yêu Nga đi, vẫn còn chưa muộn, trước khi thật sự cảm thấy hối hận – Có chết anh cũng không hối hận.
Vân Nga cười, nhìn xuống phố đêm anh thật là lì lợm, thật là cố công trong tình yêu để chiếm lấy được tình yêu của Vân Nga, anh cứ đeo đuổi Vân Nga hoài không nản, anh đã phá vỡ được lớp vỏ bọc bên ngoài tình cảm của cô, cộ không thể nói dối được nữa, thì ra cô đã yêu anh, yêu từ rất lâu!

TÌNH YÊU TRONG VEO (Hoàng Uyên)