Naruto

Naruto là một cậu bé có mơ ước trở thành hokage của làng Konoha,được Hokage phong ấn trong người một trong 9 quái vật của thể giới

One Piece

Monkey D. Luffy, 1 cậu bé rất thích hải tặc có ước mơ tìm được kho báu One Piece và trở thành Vua hải tặc - Pirate King. Lúc nhỏ, Luffy tình cờ ăn phải trái quỉ (Devil Fruit) Gomu Gomu, nó cho cơ thể cậu khả năng co dãn đàn hồi như cao su nhưng đổi lại cậu sẽ không bao giờ biết bơi. Sau đó Luffy lại được Shank cứu thoát tuy nhiên ông ta bị mất 1 cánh tay. Sau đấy Shank chia tay Luffy và để lại cho cậu cái mũ rơm (Straw Hat) và nói rằng: "Sau này bao giờ thành cướp biển hãy gặp ta và trả lại nó". Chính lời nói này đã thúc đầy Luffy trở thành 1 cướp biển thật sự.

Nozoki Ana

Kido Tatsuhiko chuyển tới sống ở Tokyo để học đại học. Trong căn phòng mới của cậu, có một lỗ hổng nhỏ. Lúc đầu, cậu không thể thấy được gì qua cái lỗ đó. Nhưng rồi một đêm, nhòm qua lỗ hổng, cậu bỗng thấy một cô gái đang... Một cuộc sống mới của cậu bắt đầu mở ra từ đây khi qua lỗ hổng đó, cậu có thể nhìn thấy được những hành động tự nhiên nhất của một cô gái...

Kimi no Iru Machi

Eba Yuzuki, một cô gái từ Tokyo về một miền quê để học PTTH. Cô ấy sẽ sống với chàng trai tên là Kirishima Haruto, là con trai người học nghề của ba cô. Kirishima Haruto không muốn cô ấy ở nhà mình và muốn đuổi cô đi. Tại đó còn một cô gái khác tên là Kanzaki Nanami,người mà Haruto đang yêu... Vậy chuyện gì sẽ xảy ra?!

Hetakoi

Sinh nhật thứ 20 của mình, Shizuka, một ông cụ non chính hiệu, chọn cách tới suối nước nóng để thư giãn. Xủi rủi làm sao (gọi là may mắn thì đúng hơn) anh gặp một cô gái trần như nhộng, nằm bất trong một bụi rậm ...sau đó vô tình anh lại tham gia vào câu lạc bộ du lịch, nơi cô gái đang làm việc và thế là nhiều chuyện dở khóc dở cười đã xảy ra

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu Thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu Thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng

Chạng Vạng Chương 6 (B)

- Bọn em biết nhau từ khi em mới lọt lòng ạ - Cậu bé bật cười, mỉm cười với tôi lần nữa.
- Hay nhỉ - Cô ta đáp, nhưng giọng điệu xem ra chẳng giống như cô ta muốn, đôi mắt trắng dã, ám muội của Lauren bắt đầu sa sầm xuống.
- Bella - Cô ta gọi lần nữa rồi ngó lom lom vào mặt tôi - Tôi vừa mới nói với Tyler rằng thật uổng khi nhà Cullen chẳng có ai đến đây. Sao không ai nghĩ đến việc mời họ vậy? - Cách biểu lộ cảm xúc của Lauren cứ y như là cô ta nói thật lòng vậy.
- Cô muốn nói tới gia đình nhà bác sĩ Carlisle Cullen à? - Chàng trai dong dỏng cao, lớn tuổi nhất trong nhóm khách, lên tiếng hỏi lại trước khi tôi kịp trả lời, và đã làm Lauren phát cáu thấy rõ. Anh ta thật sự trông như một người đàn ông hơn là một thiếu niên, giọng nói rất trầm.
- Vâng, anh cũng biết họ ư? - Lauren đang có vẻ nhún mình xuống, mặt hơi quay sang phía người vừa hỏi.
- Nhà Cullen không đến đây đâu - Anh ta trả lời để chấm dứt đề tài và để khỏa lấp đi câu hỏi của Lauren
Tyler như muốn giành lại sự chú ý của Lauren, vội hỏi ý kiến của cô ta về cái đĩa CD mà anh chàng đang cầm trên tay. Thế là chỉ trong chốc lát, Lauren quên hết mọi sự.
Tôi như dán mắt vào anh chàng có giọng nói trầm trầm ấy, cảm thấy ngạc nhiên, nhưng anh ta đã quay mặt sang hướng khác, mắt nhìn chăm chú vào khu rừng u ám sau lưng chúng tôi. Anh ta chỉ nói một câu đơn giản rằng gia đình nhà Cullen không đến đây, nhưng giọng nói trầm trầm kia rõ là có ẩn ý gì đó... như là họ không được phép đến,... như là họ bị cấm đoán! Thái độ của anh ta khiến tôi nôn nao trong lòng, tôi muốn lơ đi nhưng... không xong.
Jacob cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Chị, thế Forks đã khiến chị phát điên lên chưa?
- Ồ, chị chỉ có thể bảo rằng nói như thế hãy còn là nhẹ - Tôi nhăn nhó. Và Jacob mỉm cười như đã hiểu.
Đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng với những suy nghĩ về gia đình nhà Cullen, và bất chợt tôi nảy ra một ý tưởng. Đó là một kế hoạch “dở hơi”, nhưng hiện giờ tôi chẳng nghĩ ra được điều gì hay hơn. Hy vọng “bé” Jacob chưa có kinh nghiệm theo đuôi các bạn gái, để khỏi phải nhận ra cái cố gắng đáng thương của tôi trong việc “dụ dỗ con nít”:
- Em có muốn đi dạo trên bãi với chị không? - Tôi hỏi, đầu hơi cúi xuống, nhưng mắt thì nhướng lên... theo kiểu Edward vẫn hay làm với tôi. Chắc chẳng có tác dụng gì, tôi tự nhủ, nhưng thật bất ngờ, bởi ngay lúc đó, Jacob đã nhảy cẫng lên đầy vui sướng.
Chúng tôi đi về phía bắc, ngang qua bãi đá nhiều màu sắc, hướng đến cái đập ngăn nước biển (là tôi nói cho oai thế thôi, chứ thực chất đó là chỗ có mấy cái thân cây nằm rải rác). Trên trời cao, cuối cùng, mây đã dàn thành hàng hàng lớp lớp, mặt biển trở nên đen kịt, bầu không khí xung quanh đang hạ xuống nhanh chóng. Tôi cuộn sâu hai tay mình vào túi áo ấm.
- Vậy là em thế nào, mười sáu tuổi hả? - Tôi lên tiếng hỏi, cố gắng tỏ ra ngây thơ khi nheo nheo, lúng liếng đôi mắt, giống mấy cô gái tôi hay thấy trên tivi.
- Em chỉ mới bước sang tuổi mười lăm thôi - Jacob nhẹ nhàng chỉnh lại, có vẻ như cậu bé lấy làm tự hào lắm.
- Thế à? - Tôi thốt lên đầy ngạc nhiên - Chị còn tưởng là em lớn hơn mười sáu tuổi nữa chứ.
- Em khá cao so với cái tuổi của mình - Jacob giải thích.
- Em có hay đến Forks không? - Tôi hỏi một cách tinh quái, như thể tôi đang hy vọng cậu bé trả lời là có. Hình như tôi đang tự “đào mồ chôn mình” thì phải. Tôi đang lo Jacob sẽ nhìn tôi khinh ghét rồi kết tội tôi là “dụ dỗ con nít”... và thế là hết. Nhưng không, vẫn là cái thái độ hãnh diện như hồi nãy, Jacob trả lời.
- Không nhiều lắm - Cậu bé thoáng cau mày - Nhưng khi làm xong cái xe hơi, em có thể đi đến bất cứ nơi đâu mình muốn... sau khi có bằng lái - Jacob nói thêm.
- Ừ... À, cái anh hồi nãy trả lời chị Lauren là ai vậy em? Trông anh ấy lớn hơn tụi mình nên sẽ hơi khó hòa đồng đấy - Một cách có chủ đích hẳn hoi, tôi cố xếp loại mình về phe của những người “trẻ người non dạ”, làm ra vẻ như tôi thích Jacob hơn anh ta.
- Đó là Sam. Anh ấy mười chín tuổi - Cậu bé cho tôi biết.
- Không hiểu anh ấy nói gì về gia đình bác sĩ gì gì ấy nhỉ? - Tôi tiếp tục làm ra bộ ngây thơ, hỏi.
- À, nhà Cullen ấy hả? Ồ, họ không được phép đặt chân vào vùng đất của người da đỏ bọn em đâu - Nói đến đây, cậu bé bỗng quay mặt đi, mắt dõi về phía đảo James. Vậy là điều tôi suy ra từ những gì Sam nói đã được Jacob xác nhận.
- Sao vậy em?
Jacob liếc nhanh sang tôi, đột nhiên, cậu bé bặm môi lại.
- Chết rồi! Em không được phép kể điều đó với bất kỳ ai.
- Ồ, chị sẽ không nói lại với ai đâu, chị chỉ tò mò thôi - Tôi cố nở một nụ cười “quyến rũ” nhất từ trước tới giờ, chẳng biết đây có phải là tuyệt chiêu cuối cùng không nữa.
Jacob cũng mỉm cười, hình như đã bị “ngấm đòn”. Cậu bé nhướng một bên mày lên, giọng nói khàn hơn trước:
- Chị có thích truyện kinh dị không? - Jacob hỏi tôi, tuồng như cậu bé sắp kể một câu chuyện chẳng mấy tốt lành.
- Chị thích lắm - Tôi hùa theo để kích thích thêm sự hào hứng cho cậu bé.
Jacob chậm rãi rảo bước đến gần một thân cây to, có bộ rễ bị bứng lên khỏi mặt đất, tựa hồ như những cái chân mỏng manh của một con nhện trắng khổng lồ. Cậu bé ngồi hờ lên một trong những cái rễ cong queo, còn tôi thì ngồi lên thân cây, bên dưới cậu bé. Jacob đưa mắt nhìn xuống những tảng đá, một nụ cười thoáng hiện ra chớp nhoáng trên đôi môi đầy đặn. Rõ ràng là cậu bé đang cố gắng một cách khó nhọc. Tôi cũng cố gắng, nhưng là cố gắng thể hiện mối quan tâm một cách vừa phải qua ánh mắt.
- Chị có biết mấy truyền thuyết xa xưa của tụi em không, về nơi tụi em từng ở rồi từ đó ra đi... em muốn nói đến những Quileute(10) ấy.
- Chị không biết nhiều lắm - Tôi thành thật nhìn nhận.
- Ừm, có rất nhiều truyền thuyết, một số kể về trận Đại hồng thủy. Lúc ấy, người Quileute bọn em đã buộc xuồng của mình lên những ngọn cây cao nhất mọc trên đỉnh núi để sống sót, giống ông Nôê và chiếc thuyền của mình ấy - Jacob dừng lại một chút và mỉm cười, cậu bé ra dáng đầy tự hào khi kể cho tôi nghe về truyền thuyết của tổ tiên mình - Một truyền thuyết khác lại kể rằng bộ tộc của em vốn bắt nguồn từ loài sói... Và tới giờ, sói vẫn là anh em của bọn em. Bộ tộc đã ra luật là cấm giết sói đấy.
“Và rồi lại có những chuyện khác kể về bọn người máu lạnh” - Kể đến đây, giọng nói của Jacob bỗng trầm hẳn xuống.
- Bọn người máu lạnh? - Tôi trố mắt ra, giờ thì không thể giấu được cảm xúc của mình nữa.
- Dạ. Chuyện về bọn người máu lạnh cũng lâu đời như truyền thuyết về sói vậy, nhưng mấy câu chuyện đó đã bị thất truyền nhiều rồi. Theo lời người lớn kể thì ông cố của em biết vài người trong số chúng. Chính ông đã thỏa thuận với chúng để buộc chúng không được đặt chân vào vùng đất của bọn em nữa - Jacob bỗng mở to mắt.
- Ông cố của em à? - Tôi cố gợi chuyện để cho cậu bé kể tiếp.
- Ông cố của em là tù trưởng, giống như bố em vậy. Chị biết không, bọn người máu lạnh là kẻ thù truyền kiếp của sói... ừm, cũng không hẳn là sói, vì sói đã biến thành người, giống như tổ tiên của em. Chị có thể gọi họ là người sói.
- Vậy là người sói có nhiều kẻ thù lắm à?
- Chỉ có một kẻ thù duy nhất thôi.
Tôi nhìn Jacob một cách nghiêm nghị, cố làm ra vẻ thán phục tài kể chuyện của cậu bé, hòng che giấu thái độ nôn nóng.
- Vậy nên - Jacob tiếp tục kể - bọn người máu lạnh là kẻ thù muôn thuở của bọn em. Nhưng đến thời của ông cố thì điều này lại khác. Bọn chúng không còn đi săn theo bản tính nữa... nói chung, bộ tộc của em tin rằng chúng đã không còn nguy hiểm. Vì lẽ đó, ông cố mới thỏa thuận với chúng. Nếu chúng không đặt chân vào lãnh địa của bọn em thì bọn em sẽ không giao chúng cho người mặt trắng - Nói rồi, Jacob nháy mắt với tôi.
- Nếu họ không còn nguy hiểm nữa thì tại sao...? - Thật lòng tôi rất muốn hiểu đến nơi đến chốn, nhưng vẫn cố không để lộ ra cho Jacob thấy rằng tôi đang quan tâm tột độ đến điều ấy.
- Vì... nếu con người cứ quẩn quanh bên bọn người máu lạnh đó thì thể nào cũng gặp rủi ro, thậm chí ngay cả khi chúng đã được giáo hóa để sống hòa đồng trong đời sống thị tộc. Chị không biết đâu, để tồn tại, chúng có thể trở nên cực kỳ hung bạo... - Jacob gằn từng tiếng như đã cân nhắc một cách kỹ lưỡng trước khi nói ra.
- Em nói “giáo hóa” có nghĩa là sao?
- Nghĩa là chúng không được phép săn người. Và vì vậy, chúng sẽ phải săn thú...
Tôi cố hỏi với giọng dửng dưng:
- Vậy, với nhà Cullen là sao? Họ cũng giống những người máu lạnh mà ông cố em gặp hả?
- Không - Jacob dừng lại một cách đột ngột - Chúng chính là người máu lạnh.
Tuồng như đã đọc được nỗi sợ hãi hiện lên trên mặt tôi, Jacob mỉm cười hài lòng và tiếp tục kể:
- Giờ thì chúng đã có nhiều đồng bọn hơn, đó là một người đàn ông và một người phụ nữ, nhưng mà máu lạnh vẫn cứ là máu lạnh. Thời ông cố em, kẻ cầm đầu có tên là Carlisle. Hắn sống ở đây và đã bỏ đi trước khi người của chị đến - Jacob cố giữ cho sắc mặt thật nghiêm nghị, nhưng không khó khăn gì để thấy là cậu bé đang rất muốn mỉm cười.
- Nhưng rốt cuộc họ là ai? - Không dằn được, tôi lại hỏi - Người máu lạnh, thực chất là gì?
Jacon thoáng mỉm cười, đáp:
- Là những kẻ chuyên đi uống máu - Cậu bé lặp lại bằng một giọng nói lạnh như băng - Người của chị vẫn gọi là ma-cà-rồng.
Tôi thẫn thờ dõi mắt theo những con sóng... Sau câu trả lời của Jacob, tôi không biết mặt mình hiện đang ra sao nữa.
- Chị nổi da gà rồi kìa - Cậu bé mỉm cười một cách đắc ý.
- Em kể chuyện rất hay - Tôi khen ngợi Jacob, mắt vẫn không rời những ngọn sóng.
- Sợ thật đấy, phải không chị? Thế nên bố em không muốn bọn em kể điều đó với bất cứ ai.
Tôi vẫn chưa kiềm chế được cơn chấn động về cảm xúc của mình.
- Em đừng lo. Chị sẽ không để lộ chuyện này đâu.
- Hình như em đã làm trái với giao ước - Jacob bật cười.
- Chị sẽ mang theo bí mật này xuống mồ - Tôi hứa với cậu bé và thoáng rùng mình.
- Em nói nghiêm túc đấy, chị đừng để cho bác Charlie biết. Bác ấy hẳn là sẽ nộ khí xung thiên với bố em khi biết là từ ngày bác sĩ Cullen đến làm việc ở bệnh viện, bọn em tuyệt không còn đến bệnh viện nữa.
- Ừ, chị không kể đâu, dĩ nhiên rồi.
- Vậy chị có nghĩ chúng em là những người da đỏ cổ hủ, mê tín hay là gì gì ấy không?
Nãy giờ, tôi vẫn nhìn về phía đại dương xa xăm. Có lẽ vì thế mà Jacob cố hỏi bằng một giọng bông đùa, nhưng rõ ràng tôi nhận ra có nỗi lo lắng ẩn chứa trong giọng nói của cậu bé.
Tôi quay lại và mỉm cười với cậu bé một cách bình thản.
- Không. Chị chỉ thấy em kể những chuyện kinh dị rất hay, thế thôi. Chị vẫn còn nổi da gà đây này, thấy không? - Nói rồi, tôi đưa tay ra cho Jacob kiểm tra.
- Tuyệt - Cậu bé mỉm cười.
Chợt trên bãi đá vang lên tiếng chân bước lộp cộp. Có người đang đến gần. Ngay tức khắc, tôi và Jacob cùng ngước mặt lên. Ra là Mike và Jessica đang ở cách chúng tôi khoảng bốn mươi lăm mét, cả hai đang tiến lại gần chúng tôi.
- Cậu kia rồi, Bella - Mike gọi tên tôi, tay vẫy lia vẫy lịa như thể thấy được tôi là anh chàng cảm thấy nhẹ nhõm lắm vậy.
- Ủa, bạn trai của chị hả? - Jacob hỏi, chắc cậu bé đã nhận ra được một chút đố kỵ nhen nhóm trong giọng nói của Mike. Và tôi cũng ngạc nhiên không kém gì Jacob.
- Không, hoàn toàn không phải - Tôi thì thào. Hiện tại, tôi đang rất biết ơn Jacob đã kể cho tôi nghe bí mật của cậu, thế nên tôi phải làm cho cậu bé vui vẻ là điều đương nhiên. Tôi chậm rãi quay sang Jacob, nháy mắt. Cậu bé da đỏ dễ mến mỉm cười, thích thú trước thái độ “thân thiện” của tôi.
- Vậy, khi em có bằng lái... - Jacob lắp bắp.
-... Thì hãy đến Forks thăm chị. Chị em mình sẽ tha hồ lang thang đây đó - Tôi hoàn tất câu nói và cảm thấy mình có phần ang ác khi nói như vậy. Trong thâm tâm, tôi tự biết là mình đã lợi dụng cậu bé... dù thật lòng tôi rất thích Jacob. Cậu bé là người dễ thân thiện, tôi có thể kết làm bạn.
Lúc này, Mike đang ở ngay bên cạnh chúng tôi, Jessica thì chỉ còn cách có vài bước ở phía sau. Ánh mắt của Mike chiếu thẳng vào Jacob, dò xét, đánh giá... và rồi đôi mắt ấy lộ rõ vẻ yên tâm khi nhận ra Jacob vẫn chỉ là một chú nhóc.
- Cậu đã ở đâu vậy? - Mike cất tiếng hỏi, dù rằng câu trả lời đang sờ sờ ở ngay trước mắt anh ta.
- Jacob vừa kể cho mình nghe mấy câu chuyện địa phương - Tôi giải thích- Hay lắm cậu ạ.
Giải thích xong, tôi mỉm cười với Jacob, cậu bé nhìn tôi, mắt long lanh, mỉm cười lại một cách mãn nguyện.
- Ừm - Mike dừng lại một lát để... đánh giá lại mức độ thân thiết của chúng tôi - Chúng ta sẽ phải dừng buổi đi chơi lại thôi. Có vẻ như sắp mưa rồi.
Giống như đã được tập dượt từ trước, tất cả chúng tôi đều đồng loạt ngước mặt lên nhìn bầu trời u ám. Hình như sắp mưa thật.
- Ừ - Tôi bật dậy - Mình đi thôi.
- Gặp lại chị, em vui lắm - Jacob lên tiếng, và tôi có thể khẳng định rằng cậu bé đã khiến Mike, bực bội đôi chút.
- Chị cũng thế. Lần sau, bố chị có xuống thăm bác Billy, chị cũng sẽ xin đi ké - Tôi hứa một cách chắc nịch.
Nụ cười của Jacob trở nên rạng rỡ hơn lúc nào hết.
- Thế thì còn gì bằng.
- Và... cảm ơn em - Tôi nói một cách chân thành.
Tôi kéo vội mũ trùm đầu lên, cùng cả nhóm lê bước một cách miễn cưỡng, vượt qua những tảng đá mà tiến về phía bãi đậu xe. Vài giọt mưa đã bắt đầu rơi, dấu vết mưa rơi xuống mặt đá trở nên đen kịt như những giọt mực. Chúng tôi khẩn trương chui vào chiếc Suburban, trong khi những người khác thì gấp gáp tay ấn tay nhét đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh lên xe. Tôi cố len người xuống hàng ghế sau để ngồi bên cạnh Angela và Tyler, với lời giải thích qua loa rằng cần phải giữ súng ngắn ở nơi an toàn nhất. Angela chẳng phản đối gì, cô bạn đang mải nhìn ra ngoài cửa sổ theo dõi tình hình cơn bão sắp kéo đến, Lauren thì đứng ngồi không yên ở chỗ ngồi giữa để gợi sự chú ý của Tyler... Thế là yên tâm rồi, tôi ngả đầu ra thành ghế, khẽ nhắm mắt lại, cố gắng thôi không nghĩ ngợi gì nữa.

Chương 1 || Chương 1 B || Chương 1 D || Chương 2 || Chương 2 (B) || Chương 2 (C) || Chương 3 || Chương 3 (B) || Chương 4 || Chương 4 (B) || Chương 5 || Chương 6

Chạng Vạng Chương 6 : Những câu chuyện kinh dị

- Tôi ngồi yên trong phòng, cố gắng tập trung vào màn ba của vở kịch Macbeth, đồng thời vẫn dỏng tai lên nghe ngóng chiếc xe tải.
Tôi nghĩ rằng dù mưa có ầm ầm ào ào cỡ nào thì tôi vẫn có thể nhận ra được tiếng động cơ của chiếc xe. Nhưng rồi khi bất giác liếc nhìn qua màn cửa - tôi thất thần - trên lối đi dẫn vào nhà, cái xe đã nằm ở đó tự lúc nào.
Tôi không trông chờ gì ngày thứ Sáu, chính xác hơn là tôi chẳng ưa gì cái ngày này. Dĩ nhiên rồi, đó là ngày phải giải thích này nọ về vụ ngất choáng. Không hiểu sao Jessica lại quan tâm một cách đặc biệt đến chuyện này. Cũng may mà Mike kín mồm kín miệng nên chẳng ai hay biết về sự có mặt của Edward. Và cô bạn của tôi chỉ còn biết chú tâm đến bữa ăn trưa mà thôi.
- Thế hôm qua, Edward Cullen muốn gì vậy? - Jessica hỏi tôi trong giờ học lượng giác.
- Mình cũng không rõ - Tôi cố lấy giọng thật thà trả lời- Anh ta chẳng đi vào vấn đề chính, cứ nói những chuyện đâu đâu.
- Trông bồ lúc đó như phát điên ấy - Jessica nhận xét.
- Mình á? - Tôi cố không để lộ cảm xúc của mình.
- Bồ biết không, từ trước tới giờ, mình chưa từng thấy anh ta ngồi chung với ai ngoài gia đình đâu. Thế mới lạ chứ.
- Ừ, lạ thật - Tôi gật đầu theo. Cô bạn có vẻ không vừa ý, cứ mân mê mãi mấy lọn tóc đen tuyền quăn tít, ra dáng bồn chồn, thắc thỏm. Chắc cô ấy đang hy vọng tôi sẽ tiết lộ một điều gì đó hay hay để còn có cái mà “tiết lộ” với những người khác...
Nhưng điều tệ hại nhất vào ngày thứ Sáu là... tôi biết Edward sẽ không đến trường, thế mà vẫn hy vọng. Khi cùng Jessica và Mike bước vào quán ăn, tôi không thể nào kiềm chế mình không nhìn về phía chiếc bàn quen thuộc, nơi có Rosalie, Alice và Jasper ngồi đó chụm đầu chuyện trò. Tôi cũng chẳng thể nào chấm dứt cái nỗi buồn u ám đang càng lúc càng làm trĩu nặng hồn tôi... khi nhận ra rằng mình phải đợi, đợi, và phải đợi rất lâu mới có thể được nhìn thấy trở lại Edward...
Vẫn ngồi ở chiếc bàn cũ, các bạn tôi cứ huyên thuyên bao dự định về chuyến đi vào ngày mai. Mike làm cho không khí rộn ràng hẳn lên, anh chàng cứ lặp đi lặp lại rằng đài địa phương khẳng định ngày mai sẽ là một ngày đầy nắng. Riêng tôi chưa thấy thì chưa thể tin được. Nhưng của đáng tội, hôm nay có ấm hơn - tiết trời hiện đang là mười sáu độ. Chắc chuyến đi chơi ngày mai sẽ không đến nỗi nào.
Rồi tôi bất chợt bắt gặp vài cái nhìn thiếu thiện cảm của Lauren... không rõ vì nguyên cớ gì lại như thế. Tôi cứ thắc mắc về điều đó mãi cho đến lúc cả bọn kéo nhau rời khỏi quán ăn. Tôi đi ngay đằng sau Lauren, chỉ cách mái tóc vàng hoe mượt mà của cô ta vỏn vẹn ba mươi xăngtimét, và Lauren không hề hay biết gì về điều đó.
-... Chẳng hiểu sao mà Bella - Lauren cố ý kéo dài giọng ra khi nói đến tên tôi - không chịu ngồi luôn với nhà Cullen đi cho rồi...
Tôi nghe Lauren thì thào với Mike như vậy. Chưa bao giờ tôi thấy cô ta có một giọng nói ngoa ngoắt, khó chịu, và đầy ác ý dành cho tôi đến thế. Tôi bối rối. Thật sự, tôi không biết nhiều về Lauren, tất nhiên là không biết đến mức để có thể hiểu, hay ít ra là cảm nhận được rằng cô ta không thích tôi.
- Cô ấy là bạn mình, thế nên mới ngồi với chúng ta - Mike vẫn tỏ rõ thái độ quý trọng tôi, nhưng sao nghe như có một chút gì đó... không quả quyết lắm. Tôi dừng lại để Jess và Angela đi lên trước mình. Tôi không muốn nghe thêm gì nữa.
Trong bữa ăn tối hôm ấy, bố tỏ ra rất nhiệt tình ủng hộ tôi tham gia vào chuyến đi đến La Push vào sáng ngày mai cùng các bạn. Hình như bố cảm thấy có lỗi khi cứ để tôi ru rú ở nhà một mình vào những ngày cuối tuần thì phải, nhưng biết làm sao được... đã bao năm qua, bố quen như thế rồi. Từ bỏ một thói quen, đâu phải là chuyện dễ. Tất nhiên là bố biết tên, tuổi của những người bạn sẽ đi cùng với tôi, cũng như bố biết rõ cả nhà cửa, bố mẹ và... thậm chí, ông bà của họ nữa. Có vẻ như bố đã chuẩn y. Nhưng liệu bố có cho phép tôi đến Seattle với Edward Cullen không nhỉ. Thôi, chẳng nên báo cáo với bố làm gì, cho chắc ăn.
- À bố ơi, bố có biết nơi nào tên là Goat Rocks hay cái gì đại loại như thế không? Hình như nó nằm ở phía nam của ngọn Rainier ấy - Tôi hỏi một cách bâng quơ.
- Ừ biết, nhưng sao?
Tôi nhún vai.
- Có mấy bạn tính tới đó cắm trại.
- Đó không phải là nơi dành cho cắm trại - Giọng nói của bố chứa đầy nỗi ngạc nhiên - Ở đó có nhiều gấu lắm. Hầu như người ta chỉ tới đó vào mùa săn thôi.
- Ồ - giờ thì tới lượt tôi ngạc nhiên - Chắc con nhớ lộn tên.
... Đúng lúc tôi chập chờn định ngủ tiếp thì có một thứ ánh sáng lạ thường hắt vào phòng khiến tôi tỉnh giấc. Tôi mở mắt thao láo và nhận ra đó là một tia sáng vàng đang rọi thẳng vào cửa sổ. Không thể tin được! Tôi bật dậy và kiểm tra, thôi đúng rồi, mặt trời đã ló dạng. Ôi, sao nó lại xuất hiện không đúng lúc thế kia, nó mới vừa nhô lên, và hoàn toàn không có ý định... chìm xuống như lẽ ra phải thế! Phía cuối chân trời, mây đã giăng rồi, nhưng vẫn còn chừa lại một khoảng trời xanh lơ nằm ngay chính giữa chưa bị lấp. Tôi nấn ná ở khung cửa sổ, chưa muốn rời, sợ rằng nếu bỏ đi, khoảng trời kia sẽ biến mất...
Cửa hàng Quần áo Olympic - nhà Newton nằm ngay phía bắc của thị trấn. Tôi đã từng trông thấy cái cửa hàng này, nhưng chưa lần nào dừng chân ở đó cả... cửa hàng chẳng có nhiều lựa chọn để mà phải bỏ thời gian lẫn mồ hôi mà đứng ở ngoài nghiêng nghiêng ngó ngó. Trong bãi đậu xe, tôi nhận ra ngay chiếc Suburban của Mike cùng chiếc Sentra của Tyler. Tôi bèn cho xe của mình tiến vào, đậu ngay bên cạnh và nhận ra cả nhóm đang đứng trước chiếc Suburban. Eric cũng đang đứng ở đó, bên cạnh anh ta là hai cậu bạn khác cũng học chung lớp với tôi, hình như là Ben và Conner - tôi lờ mờ cố nhớ lại những cái tên. Còn kia là Jess, đang bị kẹp giữa Angela và Lauren. Ba cô gái khác cũng đang đứng với họ, trong đó có một người mà tôi nhớ là đã đị đốn ngã trong phòng thể dục hôm thứ Sáu. Cô ta ném cho tôi một cái nhìn khinh miệt khi tôi bước xuống xe tải, rồi thì thầm gì đấy vào tai Lauren. Lauren đưa cặp mắt giễu cợt về phía tôi rồi lắc lắc mái tóc màu vàng bắp.
Thôi rồi, hôm nay sẽ lại như mọi ngày chứ chẳng có gì khác đâu...
Chí ít thì Mike cũng đã rất vui khi nhìn thấy tôi.
- Cậu đây rồi! - Anh chàng reo to lên đầy phấn khích - Mình đã bảo hôm nay là ngày nắng mà, đúng không?
- Thì mình đã nói là mình sẽ đến mà - Tôi nhắc.
- Tụi mình chỉ còn chờ Lee và Samantha nữa thôi... nếu cậu không... mời thêm ai - Mike tiếp lời.
- Không - Tôi nói dối một cách yếu ớt, hy vọng không ai nhận ra điều đó. Thật sự trong lòng tôi vẫn đang mong có phép màu... khiến Edward xuất hiện...
Trông Mike hài lòng thấy rõ.
- Cậu ngồi xe của mình nhé? Xe mình hoặc xe của mẹ Lee cũng được.
- Ừ, mình sẽ ngồi xe của cậu.
Mike mỉm cười sung sướng. Tạo cho Mike niềm vui, thật chẳng khó khăn chút nào...
- Cậu sẽ được sử dụng súng săn - Mike hứa như đinh đóng cột. Tôi chỉ biết toét miệng ra cười, cố giấu nỗi tủi hờn vào trong. Nhưng mà... chẳng thể nào làm cho Mike và Jessica cùng vui như nhau được. Không hề giấu giếm, Jessica đang nhìn chúng tôi với ánh mắt... muốn phóng ra lửa...
Cuối cùng, mọi người đều đã tề tựu đông đủ. Lee dẫn thêm hai người nữa nên mọi chỗ ngồi đều được tận dụng tối đa. Tôi cố sắp xếp để... lèn thêm Jess vào ngồi giữa Mike và tôi ở hàng ghế đầu của chiếc Suburban. Có vẻ như Mike không phiền lòng về điều đó, ít nhất thì việc này cũng khiến cho Jessica khuây khỏa được phần nào.
La Push chỉ cách Forks khoảng mười lăm dặm, và con đường đi đến đó thật tuyệt vời. Chúng tôi lướt qua những cánh rừng xanh thẫm đẹp đến nao lòng cùng dòng sông Quillayute hiền hòa uốn lượn. Tôi thấy vui vì đã chọn chỗ ngồi đúng ngay bên cửa sổ. Chúng tôi hạ hết kính xuống - chẳng gì thì chiếc Suburban này cũng đang na ná giống như một... cái lồng bao bọc kín mít cả chín đứa học sinh trong đó rồi - thế nên tôi cần phải ra sức tận hưởng càng nhiều càng tốt cái ánh sáng mặt trời hiếm hoi lắm mới có được này.
Thật ra, tôi đã từng có dịp đến các bãi biển quanh La Push nhiều lần rồi, hồi tôi còn đến Forks thăm bố vào mỗi mùa hè. Vì thế, con đường hình mảnh trăng lưỡi liềm dẫn đến bãi biển thứ nhất chẳng có gì xa lạ đối với tôi. Tuy vậy, nó vẫn còn hấp dẫn tôi lắm. Nước ở đây xám xịt - thậm chí cả khi đang có ánh sáng mặt trời - nước biển cứ từ từ cuộn lên thành những con sóng bạc đầu rồi chậm rãi vỗ vào bờ đá xám ngoét. Phía xa khỏi phần cảng được tạo dựng bằng thép kia là các đảo với những vách đá thẳng đứng bao quanh, vươn đến tận đỉnh thì trở nên gồ ghề, nhọn hoắt, mọc toàn những cây linh sam cao vút. Bờ biển chỉ có mỗi một dải cát mỏng dính mỏng tang nằm ngay rìa nước, còn phía sau nó là hàng triệu những tảng đá to, nhẵn thín, mang một màu xám đồng điệu. Ấy là trông từ xa thôi, chứ khi đến gần thì mỗi một tảng đá ấy là một tập hợp các màu sắc khác nhau: nâu đỏ có, xanh nước biển có, xanh hoa oải hương cũng có, cả đến màu xám hay vàng xỉn cũng có nốt. Sóng dâng, những thân cây lớn gãy đổ từ lâu lại trồi lên thụp xuống, do phải lênh đênh mãi như vậy nên đã bị thứ nước muối mặn chát ăn vào tận bên trong, làm trơ ra phần lõi trắng muốt... một số thân cây khác thì nằm thành đống ngay phía bìa rừng, một số khác nữa nằm rải rác, chỉ chực chờ để được sóng cuốn đi...
Chợt một cơn gió mạnh từ ngoài khơi thổi vào, mang theo cả cơn lạnh và cái vị mằn mặn của biển khơi. Những con bồ nông vẫn dập dềnh theo triền sóng, trong khi những con mòng biển và một con đại bàng đơn độc chỉ dám bay lượn lờ bên trên. Trên cao, mây vẫn nhẹ nhàng trôi... nhưng hãy cảnh giác, vì chúng có thể che kín bầu trời bất cứ lúc nào... hiện giờ thì chưa đâu, vì mặt trời còn đang hừng hực những tia nắng đầy năng lượng. Bầu trời vẫn còn xanh lắm...
Chúng tôi tiến ra bãi, Mike dẫn đầu cả bọn tiến đến một bếp trại đã tắt, rõ ràng là trước chúng tôi, đã có những người khác đến rồi. Vết lửa cháy xém vẫn còn đây, xung quanh là những tro tàn nằm vương vãi. Eric và một cậu bạn, mà tôi nhớ không lầm là Ben, vội chạy đi thu nhặt những khúc củi khô ở phía bìa rừng... và thế là một bếp trại mới toanh nhanh chóng được dựng lên ngay trên nền đống tro tàn cũ.
- Cậu đã bao giờ trông thấy lửa trại chưa? - Mike hỏi tôi, lúc tôi đang ngồi trên một cái ghế dài màu ngà; các bạn gái khác thì túm tụm lại với nhau ở đầu ghế bên kia, trò chuyện đang chiều vui vẻ lắm. Mike quỳ sụp xuống bên bếp trại, đưa tay với lấy một que củi nhỏ nhất, dùng bật lửa đốt nó lên.
- Chưa - Tôi thú thật khi anh chàng bắt đầu đặt cành cây rực cháy vào bếp trại.
- Cậu sẽ thích đấy. Chú ý màu sắc của nó nhé - Mike lại đốt một que củi khác và đặt nó nằm ngay bên cạnh que đầu tiên. Ngọn lửa bắt đầu liếm nhanh lên đống gỗ khô.
- Màu xanh à - Tôi thốt lên đầy ngạc nhiên.
- Do muối đấy. Rất đẹp, phải không?
Mike lại đốt thêm một que củi nữa, đặt nó vào chỗ chưa bắt lửa rồi đến ngồi bên cạnh tôi. May mắn cho tôi... Jessica cũng vừa tiến đến, ngồi ngay xuống chỗ bên cạnh anh chàng. Cô bạn thản nhiên bắt chuyện với Mike. Vậy là chỉ còn mình tôi ngồi ngắm ngọn lửa lạ lùng - lúc thì nhuốm màu xanh lam, khi lại chuyển thành màu xanh lục, cứ uốn éo, nhảy múa không ngừng như thể còn muốn vươn cao lên đến tận trời xanh - và thưởng thức những âm thanh lách tách...
Sau nửa giờ trò chuyện rôm rả, một vài bạn trai muốn đi dạo gần đó để ngắm nhìn những cái hồ được tạo thành do thủy triều xuống. Thật khó xử. Vì thật sự tôi rất thích những cái hồ kiểu này. Chúng đã làm tôi mê hoặc ngay từ hồi tôi còn bé; và là một trong những điều tôi trông chờ mỗi lần đến Forks. Thế nhưng tôi rất hay bị rớt xuống hồ. Cũng chẳng phải là “giao ước” gì lớn lao như giữa bố và tôi, lúc ấy mới chỉ là một nhóc tì bảy tuổi, mà là một yêu cầu rõ ràng của Edward. Đó là đừng để bị rớt xuống... biển.
Cuối cùng, người giúp tôi quyết định đi hay ở lại chính là... Lauren. Cô ta không muốn đi dạo... vì trót mang đôi giày không phù hợp với hoạt động đó. Hầu hết các bạn gái đi cùng Angela và Jessica cũng chỉ muốn ngồi lại trên bãi. Chờ cho đến khi Tyler và Eric đều “xung phong” ở lại với họ, bấy giờ tôi mới... nhẹ nhàng đứng dậy và tham gia vào nhóm đi bộ. Khỏi nhìn cũng biết là Mike đã tặng theo cho tôi một nụ cười tươi chưa từng thấy.
Cuộc đi bộ cũng không xa, chỉ có điều ở trong rừng thì không thể nhìn thấy được bầu trời, và tôi ghét điều đó. Thứ ánh sáng xanh lục nhờ nhờ một cách kỳ ảo, những tràng cười oang oang của đám thanh niên trong khung cảnh âm u đáng ngại... tất cả đang vô tình tạo cho không gian xung quanh tôi một sắc màu ma quái. Mỗi bước đi của tôi đều được nhìn trên ngó dưới một cách cẩn thận để khỏi vấp phải những rễ cây hay vướng phải những nhánh cành chĩa ra vô tội vạ... vì vậy mà tôi nhanh chóng bị rớt lại phía sau. Nhưng không sao, vì cuối cùng, tôi cũng đã thoát khỏi cái “nhà giam thiên nhiên” màu ngọc lục bảo để bước ra một triền đá mới. Thủy triều đang hạ và con sông chảy ngang qua trước mặt chúng tôi đang trên đường tiến ra biển. Dọc theo hai bên bờ đầy đá cuội của nó là những cái hồ không sâu, song chẳng bao giờ cạn nước, và chứa trong lòng chúng là cả một đời sống thủy sinh vật hẳn hoi...
Dù rất muốn nhìn cho tỏ những đại dương thu nhỏ kia, nhưng tôi rất cẩn trọng, không dám nhoài người ra quá nhiều. Trong khi đó, những người bạn đi cùng với tôi rất dạn dĩ, họ chẳng sợ gì cả, cứ tự nhiên, thoải mái phóng người qua những tảng đá, và đáp xuống một cách nhẹ nhàng mà vô cùng chắc chắn. Trong lúc nhìn bao quát chung quanh như vậy, tôi chợt phát hiện ra một triền đá trông có vẻ rắn chắc, lại nằm ngay trên mép của một trong những cái hồ lớn nhất. Thích chí, tôi cẩn thận ngồi xuống và bị cái bể nuôi thiên nhiên nằm bên dưới hớp mất hồn lúc nào không hay. Những đám cỏ chân ngỗng tươi mơn mởn đang dập dờn không ngớt theo những luồng nước vô hình; những con ốc đang cuống quít, cố di chuyển đến ghềnh đá, càng tạo khoảng cách với những con cua háu ăn càng xa càng tốt, chẳng bù cho bọn sao biển bị mắc kẹt trên những mỏm đá, cứ nằm im lìm như chết; và cái gì kia... à, ra là một con cá chình sọc trắng đang lượn lờ trong đám rong xanh... chờ ngày được phóng thích ra biển. Tôi hoàn toàn trở nên mê mẩn, ngoại trừ một chút xíu não bộ đang hoạt động, nó hỏi xem hiện giờ... Edward đang làm gì, và cố tưởng tượng đến những điều hắn ta sẽ nói nếu ở đây cùng tôi.
Đến lúc tất cả mọi người đều cảm thấy bị kiến bò bụng, tôi đành phải đứng dậy một cách khó nhọc để cùng cả nhóm quay trở lại. Lần này, tôi cố gắng không để bị tụt hậu nữa, nên lẽ dĩ nhiên là... phải chịu vấp té vài lần. Và hậu quả để lại là lòng bàn tay của tôi xuất hiện vài vết xước, còn ở chỗ đầu gối chiếc quần jean thì in dấu những vệt màu xanh lục; đối với tôi, như vậy vẫn còn là may mắn lắm rồi...
Ồ, ai kia... hình như nhóm ở lại của chúng tôi có thêm vài người khách. Đến gần hơn, tôi mới nhìn rõ được những người mới đến, họ có nước da hanh hanh đỏ và mái tóc đen bóng mượt mà, tất cả hãy còn ít tuổi, hẳn là họ đến từ vùng đất do chính phủ dành riêng cho rồi. Họ đến để chung vui, đó là điều chắc chắn. Đồ ăn thức uống đã được mang ra từ trước, các bạn trai đi cùng tôi vội vã chạy ùa đến nhận phần, cả bọn lục tục nhập vào vòng tròn chung quanh đống lửa trại. Eric bắt đầu giới thiệu chúng tôi với mọi người. Angela và tôi là người cuối cùng bước vào vòng tròn, tôi để ý thấy khi Eric xướng đến tên tôi, cậu bé nhỏ nhất ngồi trên mấy phiến đá gần ngọn lửa đã ngước mắt lên nhìn tôi một cách hiếu kỳ. Tôi ngồi xuống bên cạnh Angela, Mike đưa ngay cho hai người bọn tôi những ổ bánh xăngguých và mấy chai soda để tự chọn, cùng lúc ấy, một anh chàng da đỏ trông có vẻ lớn tuổi nhất bắt đầu liến láu giới thiệu tên của bảy người khác cùng đi với mình. Tất cả những gì tôi nắm được là một cô gái trong bọn họ cũng có tên là Jessica, còn cậu bé nhìn tôi có tên là Jacob.
Ngồi bên Angela thật thoải mái, cô bạn này thuộc mẫu người có thể làm cho người khác cảm thấy nhẹ nhõm, mà lại chẳng khiến những cuộc nói chuyện rôm rả trở nên mất vui. Angela cứ để tôi tự do vừa ăn vừa tư lự. Tôi đang nghĩ đến khoảng thời gian vừa qua ở Forks, tất cả đều lặng lờ trôi đi, tất cả đều chỉ là những hình ảnh nhạt nhòa, rời rạc, nhưng trong đó, hình ảnh tôi lủi thủi một mình, đứng ngoài cuộc sống, là rõ ràng hơn cả. Và rồi ở những khoảnh khắc khác, mọi phút giây đối với tôi đều trở nên có ý nghĩa, tôi đã biết thế nào là khắc sâu một điều gì đó vào trong tim. Và tôi thừa hiểu nguyên nhân gì đã khiến mình thay đổi, nó chính là điều đang làm tôi bận tâm...
Suốt bữa ăn trưa, mây bắt đầu dày đặc hơn, từ từ len lỏi vào bầu trời, có vẻ như đang tiến hành công cuộc tranh giành bầu trời với quả cầu lửa. Bờ biển giờ đây đầy những bóng râm, cả những con sóng vỗ bờ kia cũng trở nên đen đúa. Ăn xong, cả bọn bắt đầu chia thành tốp hai, tốp ba. Vài tốp kéo nhau ra mép nước, cố nhảy qua các tảng đá để thưởng thức thú vui... vượt qua đầu những con sóng. Tốp khác lại tụ tập thành đội thám hiểm thứ hai đi tham quan mấy cái hồ được tạo thành do thủy triều rút. Mike, có Jessica theo sau, thì vào làng tìm một cửa hiệu nào đó, vài vị khách địa phương cùng đi với họ; số khác thì chỉ đi dạo đây đó hóng gió. Tất cả mọi người đều tản ra, chỉ còn duy mỗi mình tôi ngồi với ngọn lửa trại, thật ra thì còn có cả Lauren và Tyler nữa, nhưng cả hai người họ đang cùng nhau thưởng thức mấy bài hát trong máy nghe đĩa CD bỏ túi của ai đó mang theo. Nhóm người địa phương cũng chỉ còn lại ba người ngồi quây quần với nhau, trong đó có cậu bé tên là Jacob và anh chàng lớn tuổi nhất hồi nãy có tham gia “dẫn chương trình”.
Sau vài phút Angela bỏ đi với nhóm hóng gió, Jacob mon men đến ngồi vào thế chỗ của cô ấy ngay bên cạnh tôi. Trông cậu bé trạc khoảng mười bốn tuổi, nhưng cũng có thể là mười lăm, có mái tóc dài đen mượt được cột lại sau gáy bằng một sợi dây thun. Nước da cậu phải nói là rất đẹp, mượt mà màu nâu đỏ; đôi mắt to, đen lay láy nằm lọt thỏm so với gò má. Jacob vẫn còn giữ được vẻ trẻ thơ bởi đôi má bầu bĩnh, và một vẻ mặt hồn nhiên tươi tắn. Cái nhìn thiện cảm của tôi dành cho Jacob được cậu bé đáp lại bằng một câu hỏi... nghe buồn não ruột:
- Chị là Isabella Swan, phải không vậy?
Chẳng khác gì cái ngày đầu tiên đi học vậy.
- Bella - Tôi thở dài.
- Em là Jacob Black - Cậu bé đưa một tay ra đầy thiện ý - Chị đã mua xe của bố em.
- Ủa vậy hả - Tôi kêu lên, trong lòng cảm thấy thanh thản, giơ tay bắt lấy bàn tay mềm mại của Jacob - Vậy em là con của bác Billy rồi. Lẽ ra, chị phải nhận ra em sớm hơn mới phải.
- Đâu có gì đâu, chị. Em là con út trong gia đình mà. Có lẽ chị nhớ mấy người chị của em hơn.
- Rachel và Rebecca - Tôi thốt ra những cái tên liền lập tức. Chả là hồi tôi đến Forks thăm bố, mỗi lần hai bố con ra đây chơi là y như rằng ông Billy và bố đều bỏ mặc cho chúng tôi chơi với nhau... để hai người được yên tĩnh câu cá. Tiếc là lúc đó, lũ chúng tôi, đứa nào cũng mắc cỡ, ngại ngùng, nên chưa trở thành bạn thân được. Chuyện sau đó thì... tôi đã tức giận phá đám, khiến những chuyến đi câu cá của bố kết thúc vào đúng năm tôi mười một tuổi.
- Các chị của em ở kia hả? - Tôi chú ý đến mấy cô gái đang chơi ở mép sóng, không biết mình có nhận ra họ không nữa.
- Không phải - Jacob khe khẽ lắc đầu - Chị Rachel nhận được học bổng của bang Washington rồi, còn chị Rebecca thì lấy một tay lướt sóng người Xamôa, hiện giờ chị ấy sống ở Hawaii.
- Lập gia đình rồi hả. Ôi chao - Tôi sửng sốt. Hai chị em sinh đôi ấy chỉ hơn tôi có một tuổi mấy tháng thôi.
- Chị có thích chiếc xe tải ấy không? - Cậu bé hỏi.
- Có, chị rất yêu nó. Nó chạy rất tuyệt.
- Đúng như vậy, nhưng mà nó chạy chậm rì - Jacob phá ra cười - Em như trút được gánh nặng khi bác Charlie mua nó. Bố em đã không cho em lắp ráp một chiếc xe khác chỉ vì nhà đã có cái xe tốt... là nó đấy.
- Chị thấy cái xe đâu có đến nỗi chậm như em nói - Tôi phản đối.
- Chị đã thử tăng tốc trên sáu mươi dặm một giờ chưa?
- Chưa - Tôi thú nhận.
- Tốt. Thế thì đừng thử nhé - Jacob lại nhoẻn cười.
Tôi thì không thể cười nổi rồi.
- Nhưng mà khi va chạm thì nó chẳng bị sao cả - Tôi cố ra sức bảo vệ cho cái xe tội nghiệp của mình.
- Em cũng không tin là xe tăng có thể hạ được con quái vật già nua ấy - Jacob đồng ý với một tràng tiếng cười khác.
- Thế em biết lắp ráp xe hơi hả? - Tôi hỏi, cảm thấy có ấn tượng về cậu bé.
- Chỉ khi nào em rảnh và có đồ nghề... Ừm, em mà không kể chắc chị cũng không biết là chính em đã mó tay vô cái xylanh chính để cho ra một chiếc Volkswagen Rabbit đời 1986 đâu nhỉ? - Jacob nói thêm vào một cách tinh nghịch. Cậu bé có một giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng gần gũi.
- Tiếc quá nhỉ - Tôi cũng bật cười thành tiếng - Chị chưa được thấy lần nào, nhưng rồi chị sẽ đặc biệt chú ý tới em - Tôi nói cứ như thể tôi đã biết Jacob làm như thế nào rồi. Cậu bé rất dễ bắt chuyện.
Jacob nở một nụ cười thật tươi, nhìn tôi một cách tán thưởng, theo kiểu... “thầy” dành cho “trò”. Và không chỉ có mình tôi nhận ra điều đó.
- Em mà cũng biết đến Bella hả Jacob? - Lauren hỏi vọng sang, nếu tôi không nghe lầm thì đó là một giọng nói rất xấc.

Chương 1 || Chương 1 B || Chương 1 D || Chương 2 || Chương 2 (B) || Chương 2 (C) || Chương 3 || Chương 3 (B) || Chương 4 || Chương 4 (B) || Chương 5

Chạng Vạng Chương 5 Nhóm máu

- Và cậu có muốn làm gì đi chăng nữa thì cũng hãy cứ cho hai tay vào túi của cậu giùm mình - Tôi nói tiếp. Hiện giơ, mắt mũi của tôi vẫn còn váng vất. Tôi lại xoài người ra, tì cằm lên bệ ximăng ẩm ướt, lạnh ngắt của vỉa hè, nhắm nghiền mắt lại. Có đỡ hơn một chút.
- Trời ơi, trông cậu xanh quá, Bella! - Mike phát hoảng.
- Bella? - Có tiếng gọi tôi từ đằng xa.
- Có chuyện gì vậy... Cô ấy bị đau ở đâu à? - Giọng nói ấy đã có phần gần hơn và chứa đầy sự thảng thốt. Tôi tuyệt nhiên không còn ý niệm nào nữa, cứ nhắm mắt như thế, mong đánh được một giấc. Hay ít ra thì cũng đừng có bị lôi đi.
Hình như Mike đang bị căng thẳng tột độ.
- Tôi nghĩ là Bella bị ngất. Tôi không rõ vì sao, cô ấy thậm chí còn chưa chích mũi kim vào tay mà.
- Bella - Giọng nói của Edward vang lên ở sát ngay bên cạnh tôi, giờ đã bớt lo lắng hơn - Cô có nghe thấy tôi nói gì không?
- Không - Tôi rên lên - Anh đi đi.
Tôi nghe rõ tiếng cười khúc khích của Edward.
- Tôi đang đưa Bella đến phòng y tế - Mike giải thích, giọng nói của anh chàng nghẹn lại - Nhưng xem ra cô ấy không thể đi được nữa.
- Để tôi đưa đi cho - Edward đề nghị. Tôi cảm nhận được trong tiếng nói của hắn ta có hòa lẫn với tiếng cười - Cậu cứ về lớp đi.
- Không - Mike phản đối - Tôi được chỉ định làm chuyện này mà.
Tôi chỉ nghe được đến đó thì vỉa hè đột nhiên... biến mất. Mở trừng mắt ra, tôi thật sự... kinh hãi. Edward đã bế thốc tôi lên, nhẹ bổng như thể tôi chỉ nặng có mười pao chứ không phải là một trăm mười pao vậy.
- Bỏ tôi xuống! (Trời ơi, không khéo tôi lại nôn ra người anh mất) - Nhưng Edward vẫn cứ xăm xăm bước đi, còn tôi thì chưa kịp nói tiếp câu thứ hai.
- Ê ê! - Mike gọi với theo.
Edward lờ đi. Sự việc diễn ra rất nhanh, mới đó mà Mike đã bị bỏ lại phía sau Edward mười bước chân rồi.
- Trông cô tệ quá - Hắn ta nói với tôi, nụ cười rộng mở.
- Làm ơn để tôi xuống vỉa hè đi - Tôi rền rĩ. Nhưng cảm nhận được từng bước đi vững chãi của hắn ta, tôi thừa hiểu rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó. Edward cẩn thận giữ không để cho cơ thể của tôi ép vào thân mình của hắn. Hắn ta chỉ dùng có hai tay mà đỡ được toàn bộ sức nặng của tôi, nhẹ nhàng như không.
- Cô sợ cảnh máu me lắm à? - Edward hỏi. Hình như hắn ta đang cảm thấy thích thú lắm thì phải.
Tôi im như thóc, môi mím chặt lại, cố hết sức để khỏi phải nôn ọe.
- Dù rằng đó không phải là máu của cô? - Edward vẫn tiếp tục độc thoại, tỏ vẻ rất vui khi làm điều đó.
Bỗng tôi có cảm giác rất ấm áp, và hiểu ra rằng mình đang ở trong phòng. Không rõ hắn ta đã mở cửa bằng cách nào khi mà đang phải bế tôi như thế này nữa.
- Ôi trời ơi - Tôi nghe thấy giọng nói sửng sốt của một người phụ nữ.
- Cô ấy bị ngất trong giờ sinh học ạ - Edward giải thích.
Tôi he hé mở mắt ra để biết được rằng mình đang ở trong văn phòng. Edward đang sải những bước dài đi ngang qua quầy tiếp tân, hướng đến phòng cô y tá. Cô Cope, nhân viên tiếp tân trực ở văn phòng trước, người có mái tóc đỏ, cuống quít chạy lên trước để mở cửa cho Edward. Cô y tá hiền hậu đang đọc tiểu thuyết vội ngước mắt lên, kinh ngạc... Edward gần như bưng bổng tôi vào phòng và nhẹ nhàng đặt tôi nằm ngay ngắn trên một chiếc giường cá nhân. Tôi cảm nhận rõ dưới lưng mình là một lớp giấy nhàu nát che phủ lên tấm nệm có bọc nhựa màu nâu. Tôi cứ nằm yên như thế, còn Edward thì bước tới một góc phòng, đứng tựa lưng vào tường. Đôi mắt của hắn ta sáng rực lên.
- Cô ấy hơi bị choáng một tí - Hắn ta giải thích với cô y tá đang tứ tán hồn vía - Mọi người đang tiến hành kiểm tra nhóm máu ạ.
Cô y tá gật đầu như đã biết trước điều đó.
- Lúc nào cũng có học sinh bị như vậy.
Edward nấc lên vì cố ngăn một tiếng cười.
- Em cứ nằm nghỉ một chút, rồi sẽ qua thôi.
- Em biết ạ - Tôi thở dài. Cơn buồn nôn đang bắt đầu lắng xuống.
- Hiện tượng này có hay xảy ra thường không em?
- Dạ thỉnh thoảng thôi ạ - Tôi thú nhận. Edward lại khục khặc ở cổ để cố ngăn một tiếng cười khác.
- Em cứ về lớp đi - Cô y tá nhắc Edward.
- Thầy đã chỉ định cho em phải ở bên cạnh bạn ấy ạ - Hắn ta nói cứ như thật. Cô y tá chỉ hơi nhếch miệng, cô cảm thấy lạ... nhưng không tranh cãi gì.
- Cô sẽ chườm nước đá lên trán cho em nhé - Nói rồi, cô y tá vội vã rời khỏi phòng.
- Anh nói đúng - Tôi nói như rên lên, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Thì tôi vẫn thường đúng mà lại... Nhưng cô bảo đúng là đúng cái gì?
- Là cúp cua sẽ thấy khỏe hơn - Tôi cố hít thở thật đều.
- Cô làm tôi sợ chết đi được - Sau một lúc im lặng, Edward mới lên tiếng. Nghe cái cách nói của hắn ta thì cứ như rằng đó là một điều gì đáng xấu hổ lắm vậy - Tôi cứ ngỡ là Newton đang đưa xác cô đi hỏa thiêu cơ đấy.
- Ha ha - Vẫn ở trong trạng thái nhắm nghiền mắt lại, nhưng từng phút, từng phút trôi qua, tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn.
- Thật đấy... Tôi đã từng trông thấy xác chết, nhưng màu da thì khá hơn cô nhiều. Tôi còn tính trả thù kẻ giết cô nữa kìa.
- Tôi nghiệp Mike... Chắc cậu ấy phát điên lên rồi.
- Cậu ta đang ghét cay ghét đắng tôi đấy - Edward nói trong sự phấn khích.
- Làm sao mà anh biết được - Tôi vặn lại, nhưng chợt hiểu ngay ra rằng hắn ta hoàn toàn có thể biết được điều đó.
- Tôi nhìn gương mặt cậu ta. Và tôi đọc được điều ấy.
- Sao anh thấy tôi được? Tôi tưởng anh đã bỏ đi đâu đó rồi chứ - Giờ thì tôi đã khỏe lên rồi, có lẽ cơn buồn nôn sẽ qua nhanh hơn nếu hồi trưa tôi có lót dạ một cái gì đó. Nhưng dẫu sao cũng may là bụng tôi trống rỗng.
- Tôi ngồi trong xe hơi, nghe một đĩa CD - Câu trả lời rất đỗi bình thường nhưng lại khiến tôi ngạc nhiên tột độ.
Có tiếng cửa mở, tôi mở mắt ra và trông thấy cô y tá đang bước vào với một miếng gạc lạnh trên tay.
- Đây này em - Cô y tá đặt miếng gạc lên trán tôi - Trông em đỡ hơn rồi đấy - Cô nói thêm.
- Em nghĩ mình đã khỏe rồi - Nói xong, tôi ngồi dậy. Trong đầu vẫn còn ong ong nhưng không còn thấy hoa mắt nữa. Mấy bức tường màu xanh bạc hà vẫn đứng nguyên si, chẳng có cái nào chao đảo.
Cô y tá ra hiệu cho tôi nằm xuống trở lại, đúng lúc đó thì có tiếng cửa mở, cô Cope thò đầu vào.
- Chúng ta lại có thêm một người nữa.
Tôi chập chững bước xuống đất để nhường giường cho người mới đến và đưa lại miếng gạc cho cô y tá.
- Em gởi lại cô, em không cần đến nó nữa.
Có tiếng bước chân ở cửa ra vào. Tôi ngước mặt lên. Mike đang loạng choạng đi vào, lần này thì anh chàng đang dìu Lee Stephens, một cậu bạn cũng học chung với tôi giờ sinh học. Mặt Lee tái mét. Edward và tôi lùi vội vào một góc tường để nhường lối.
- Ôi trời ơi - Edward lẩm bẩm - Ra ngoài văn phòng với tôi đi, Bella.
Tôi ngước mắt nhìn hắn ta, ngơ ngác.
- Nghe tôi đi... Đi nào.
Thế là tôi bổ nhào ra cửa trước cả khi cánh cửa kịp đóng lại... mà chẳng hiểu ất giáp gì. Edward nối gót ngay theo sau tôi.
- Cô nghe lời tôi rồi đấy, Bella... - Hắn ta rất bất ngờ.
- Tôi ngửi thấy hơi máu - Tôi nhăn nhăn mũi. Hình như Lee không phải phát ốm lên khi trông thấy những người khác chích vào ngón tay mình như tôi.
- Con người làm sao mà ngửi thấy mùi máu được - Edward chỉnh lại.
- Ừm, nhưng tôi ngửi được... nó làm tôi phát sốt. Tôi nghe có hơi tanh tanh... và mằn mặn...
Edward nhìn chằm chằm vào tôi, thái độ của hắn rất khó hiểu.
- Sao? - Tôi hỏi.
- Không có gì.
Mike đột ngột xuất hiện nơi cửa, liếc mắt nhìn tôi và Edward. Cái nhìn dành cho Edward... đúng như Edward đã nói. Còn cái nhìn dành cho tôi... đó là một cái nhìn ủ rũ.
- Nom cậu có khá hơn rồi đấy - Mike nhận xét hay đang “kết tội” tôi vậy?
- Cậu cứ để yên tay trong túi nhé - Tôi chẳng biết nói sao nữa...
- Không còn phải trích máu nữa đâu - Anh chàng lầm bầm trong miệng - Cậu có quay trở lại lớp không?
- Cậu đùa à? Mình mới ra ngoài có một lát, vậy mà đã quay trở lại liền... (Thể nào mà thầy Banner chẳng nghi ngờ chứ!)
- Ờ... ờ... mình chỉ muốn biết là... Cuối tuần này, cậu có đi không? Ra biển ấy? - Vừa hỏi, Mike vừa ném một tia nhìn về phía Edward lúc này đang đứng tựa vào quầy tiếp tân bừa bộn các loại giấy tờ. Hắn ta đứng yên như một pho tượng, mắt nhìn mông lung vào khoảng không trước mặt.
Tôi cố trả lời bằng một giọng vô cùng thân thiện.
- Chắc chắn rồi, mình sẽ tham gia vào chuyến đi.
- Vậy chúng mình hẹn gặp nhau ở cửa hàng của bố mình nhé, lúc mười giờ - Mike lại liếc nhìn Edward lần nữa, hình như anh chàng muốn nhắn gửi gì đó thông qua cái nhìn này. Cử chỉ ấy giúp tôi hiểu một điều rõ rành rành rằng lời mời kia dành cho tôi đích thị chẳng phải là thân tình.
- Mình sẽ đến đó - Tôi hứa một cách chắc nịch.
- Gặp lại cậu ở phòng tập thể dục nhé - Mike chào tạm biệt rồi ngập ngừng đi về phía cửa ra vào.
- Gặp lại cậu sau - Tôi trả lời.
Mike ngoái lại nhìn tôi lần nữa, gương mặt tròn trịa bảnh bao có hơi phụng phịu. Anh chàng thất thểu bước ra ngoài với đôi vai rũ xuống. Một nỗi thương cảm tràn ngập hồn tôi. Thể nào rồi cái vẻ rầu rĩ kia sẽ còn ám trên gương mặt của Mike trong phòng tập thể dục cho mà xem...
- Tập thể dục ơi là tập thể dục... - Tôi rền rĩ.
- Để tôi lo cho - Tôi không nhận ra Edward đã tiến đến bên mình tự lúc nào, hắn ta sẽ sàng nói vào tai tôi - Ngồi xuống đi, và hãy làm sao cho mặt mũi tái xanh tái xám ấy...
Chuyện ấy không có gì là khó; mặt tôi lúc nào mà trông chẳng xanh xao, đã thế, cơn choáng nhẹ vừa rồi đã kịp để lại cho tôi hàng tá những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nữa. Tôi ngồi vội xuống một chiếc ghế xếp kẽo cà kẽo kẹt, tựa đầu vào tường, khẽ khép mắt lại. Những cơn choáng luôn luôn rút cạn sức lực của tôi.
Tôi nghe thấy tiếng nói của Edward cất lên nhẹ nhàng ở quầy tiếp tân.
- Thưa cô Cope!
- Ừ, em nói đi - Tôi không hề hay biết là cô nhân viên tiếp tân đã quay trở lại bàn giấy của mình.
- Vào giờ sau, bạn Bella phải học môn thể dục, em e rằng Bella vẫn chưa hồi sức. Em nghĩ mình nên đưa bạn ấy về nhà. Cô cho bạn ấy miễn học bữa nay được không ạ? - Giọng nói của Edward ngọt như mía lùi. Đôi mắt của hắn ta chắc cũng đang long lanh lắm đây.
- Em có cần xin miễn luôn thể không, Edward? - Giọng nói của cô Cope run rẩy đầy xúc động. Ôi trời, sao tôi lại không có được cái tài năng đó nhỉ!
- Dạ, không sao đâu cô, em có giờ của cô Goff, cô ấy sẽ không phiền đâu ạ.
- Ừ, mọi chuyện sẽ ổn thỏa cả thôi. Em phải khỏe lên nhé, Bella - Cô Cope nói to với tôi. Tôi gật đầu một cách yếu ớt, thật ra cũng có hơi cường điệu một chút.
- Cô đi nổi không, hay là để tôi giúp lần nữa nhé? - Khi lưng đã quay về phía quầy tiếp tân rồi, thái độ của hắn ta rõ ràng là đang châm chọc tôi.
- Thôi, để tôi tự đi.
Một cách nhẹ nhàng, cẩn thận, tôi đứng lên, cảm thấy không có gì bất ổn. Edward tiến tới trước mở cửa cho tôi, đôi môi hắn nở một nụ cười rất lịch thiệp, nhưng đôi mắt lại chứa đầy vẻ ma mãnh. Tôi bước ra ngoài trời, cảm nhận rõ cái lành lạnh của sương mù đang bắt đầu buông xuống. Thật khoan khoái... lần đầu tiên trong đời, tôi mới có cảm giác thích thú trước cái ẩm ướt mờ mờ ảo ảo này... nhất là khi nó đang hút sạch thứ mồ hôi nhớp nháp đọng trên mặt tôi.
- Cảm ơn - Tôi lên tiếng khi Edward cũng bước theo tôi ra ngoài - Được thoát khỏi giờ thể dục... giờ tôi mới hiểu rằng bệnh, hóa ra cũng có ích...
- Tất nhiên rồi - Edward trả lời... mắt đăm đăm nhìn về phía trước và nheo nheo mắt vì nước mưa hắt vào mặt...
- Anh sẽ đi đâu? Thứ Bảy này ấy? - Mặc dù biết điều này khó xảy ra, nhưng tôi vẫn hy vọng, trông chờ. Không thể tin nổi là hắn ta sẽ đi xả hơi với những học sinh khác; Edward không thuộc về cái thế giới ấy. Cái tôi mong đợi chỉ là Edward cho tôi được nhìn thấy thử một lần sự hăng hái, nhiệt tình của hắn ta như chính tôi đang cảm nhận đây, khi bước đi giữa không gian thoáng đạt...
- Chính xác thì các cô sẽ đi đâu? - Edward vẫn đăm chiêu nhìn về phía trước, trên mặt không biểu lộ một chút cảm xúc nào.
- Tới La Push, bãi thứ nhất - Tôi cố dò đoán cảm xúc của Edward, nhưng chẳng thu hoạch được gì. Đôi mắt của hắn ta chỉ hơi sẫm lại.
Rồi Edward đưa mắt nhìn tôi, mỉm cười gượng gạo.
- Tôi không được hoan nghênh ở đó.
Tôi thở dài.
- Tôi mời anh là được rồi.
- Tuần này... chúng ta... cô và tôi, đừng có làm gì khiến Mike phải khổ sở hơn nữa. Đừng để cho cậu ta phát cáu lên - Nói đến đây, ánh mắt của Edward như nhảy múa; hình như hắn ta rất thích thú trước ý nghĩ đó thì phải.
- Mike... lại là Mike - Tôi lẩm bẩm một mình, lòng miên man nghĩ về cách dùng từ của Edward: “cô và tôi”... Tôi thích nghe như thế...
Cuối cùng, chúng tôi đã đến gần bãi đậu xe của trường. Tôi rẽ trái, tiến thẳng đến bên cái xe tải của mình. Bỗng có vật gì đó vướng vào vạt áo ấm của tôi, kéo giật tôi lại...
- Cô tính đi đâu vậy? - Edward hỏi sẵng. Hắn ta đang níu chặt lấy áo của tôi.
Tôi trở nên bối rối.
- Tôi về nhà.
- Cô không nghe tôi hứa là sẽ đưa cô về nhà an toàn sao? Cô nghĩ là tôi sẽ để cho cô cứ thế mà về nhà trong tình trạng như thế này sao? - Giọng nói của Edward có phần nóng nảy.
- Tình trạng nào cơ? Thế còn cái xe của tôi thì sao? - Tôi nói như rên rỉ.
- Sau giờ học, tôi sẽ bảo Alice lo chuyện đó - Rồi cứ thế, Edward nắm lấy cái áo ấm của tôi mà kéo tôi xềnh xệch tới chỗ chiếc Volvo. Tôi chỉ có thể làm được mỗi một việc thôi... đó là cố gắng để khỏi bị ngã. Mà dẫu cho tôi có bị ngã đi chăng nữa, chắc rằng hắn ta cũng vẫn sẽ kéo lê tôi như thế chứ chẳng chịu buông ra đâu.
- Tôi tự về nhà được mà! - Tôi nhất mực khăng khăng.
Edward vẫn cứ lờ đi. Hắn ta vẫn tiếp tục xăm xăm đi tới, kéo theo tôi tất ta tất tưởi bước theo sau, khi thì chân nọ đá vào chân kia, khi thì hai chân ríu lại, rồi có lúc tôi loạng choạng nghiêng về bên phải, lúc lại ngả qua phía trái... vậy mà cũng đi hết được cái vỉa hè để đến chiếc Volvo. Edward thả tôi ra. Tôi lỡ đà ngã dúi vào ô cửa xe phía sau.
- Anh thật kiêu căng quá đáng!
- Mở cửa đi - Edward chỉ đáp lại lời tôi có bấy nhiêu từ rồi ngồi vào tay lái.
- Tôi hoàn toàn có đủ sức để lái xe về nhà! - Tôi cứ đứng ở bên cạnh chiếc Volvo mà hét toáng lên đầy giận dữ. Lúc này, mưa đang nặng hạt, tôi đã không kéo mũ trùm đầu lên từ nãy nên bây giờ, nước cứ chảy thành dòng từ tóc xuống lưng áo của tôi.
Edward hạ cửa tự động xuống rồi nhoài người qua chiếc ghế bên cạnh, hét lên với tôi:
- Vào đi, Bella!
Tôi vẫn đứng nguyên như thế, không buồn trả lời, trong đầu đang nhẩm tính đến việc phải chạy thật nhanh đến chỗ chiếc xe tải, phải nhanh hết sức, để hắn ta không thể đuổi kịp. Nhưng tôi phải thừa nhận ngay rằng điều này khó mà thực hiện cho được.
- Tôi sẽ lại phải lôi cô lên xe thôi - Edward gầm ghè, hình như hắn ta đã đoán ra ý định của tôi rồi thì phải.
Cuối cùng, tôi cũng phải đành lòng chui vào chiếc Volvo, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Nhưng tôi đã không thành công - cả thân hình tôi chẳng khác gì con mèo từ dưới sình hay dưới cống mới chui lên, còn đôi giày ống thì cứ nhóp nhép, rất khó chịu.
- Anh không cần phải hành xử như thế - Tôi phàn nàn.
Bây giờ tới lượt Edward im lặng, không thèm trả lời, hắn ta chỉ hí hoáy khởi động xe, bật hệ thống sưởi và hạ mức âm lượng của máy nghe nhạc xuống. Cho đến khi Edward đã lái xe ra khỏi bãi đậu của trường rồi, tôi vẫn giữ thái độ câm nín... cố tình biểu lộ sự hờn dỗi ra mặt... nhưng rồi sau đó, khi cảm nhận ra bản nhạc đang phát ra từ cái đĩa hát, sự tò mò trong tôi đã lấn át cả nỗi hờn dỗi...
- Bản Clair de Lune (Sáng trăng) à? - Không nén được nỗi ngạc nhiên, tôi cất tiếng hỏi.
- Cô cũng biết Debussy(9) à? - Edward cũng không khỏi ngạc nhiên, hỏi lại tôi.
- Không biết nhiều lắm - Tôi thú nhận - Nhà tôi lúc nào cũng rộn rã giai điệu của các bản nhạc cổ điển do mẹ chơi. Thế nên tôi chỉ biết những gì tôi thích thôi...
- Đấy cũng là một trong những điều tôi thích - Edward như đắm mình vào cơn mưa, tư lự...
Còn tôi... chẳng biết làm gì hơn ngoài việc ngả người vào cái đệm bọc da xam xám mà hòa mình theo từng nốt nhạc. Gặp lại giai điệu êm dịu thân thuộc, liệu ai còn có thể có thái độ nào khác chứ. Ngoài kia, mưa mờ mịt, mọi thứ xung quanh trở nên nhòe nhoẹt, tất cả chỉ còn là những cái bóng xám xịt hòa lẫn với màu xanh lục... cứ ào ào vút qua. Tôi chợt nhận ra là Edward đang phóng xe rất nhanh, thế mà trong xe vẫn cứ êm ru, động cơ chạy rất đều, và tôi hoàn toàn không hề cảm nhận được tốc độ của nó. Cả thị trấn như bị rớt lại phía sau...
- Mẹ cô là người như thế nào? - Edward đột ngột lên tiếng.
Tôi ngước mắt lên, hắn ta đang nhìn tôi chăm chú.
- Mẹ giống tôi nhiều... nhưng mà... đẹp hơn - Tôi trả lời. Edward bỗng nhướng mày lên - Tại tôi mang nhiều đặc điểm của bố đấy. Mẹ tôi thì năng đi đây đi đó lắm, chứ không như tôi đâu, mẹ cũng bạo dạn hơn tôi nữa. Tuy nhiên, mẹ hơi tắc trách và khác thường một chút... nên bà là một đầu bếp... không thể đoán trước được. Nói chung, mẹ là người bạn thân thiết nhất của tôi - Tôi dừng lại. Cứ mỗi lần nhắc đến mẹ là lòng tôi lại chùng xuống.
- Cô bao nhiêu tuổi rồi, Bella? - Edward bỗng xẹt ngang (Sao hắn ta lại hỏi thế nhỉ?). Edward đã dừng xe lại, và tôi nhận ra là mình đã về đến nơi. Mưa lớn quá, nên nhìn mãi mới ra nhà. Bây giờ, trông nó chẳng khác gì một chiếc xe hơi đang bị nước sông nhấn chìm.
- Mười bảy - Tôi trả lời, cảm thấy hơi bối rối.
- Trông cô chẳng giống mười bảy tí nào.
Giọng nói của hắn ta nghe như trách móc khiến tôi phải bật cười.
- Sao? - Giờ thì tới lượt Edward ngạc nhiên, bối rối.
- Tại mẹ tôi hay nói là hồi tôi mới sinh ra, trông tôi cứ như ba mươi lăm tuổi ấy, nên giờ, chắc tôi giống như... đang ở tuổi trung niên - Nói đến đây, tôi bật cười thành tiếng, nhưng sau đó lại thở dài - Ừm, người ta, ai rồi cũng phải lớn lên thôi - Tôi dừng lại một chút - Còn anh, anh có giống một học sinh sắp bước sang năm cuối của trường trung học đâu.
Edward nhăn mặt lại, đổi liền sang đề tài khác:
- Sao mẹ cô lại kết hôn với dượng Phil?
Tôi hoàn toàn bất ngờ vì hắn ta vẫn còn nhớ đến cái tên của dượng; tôi nhớ là mình chỉ nói đến tên dượng có một lần, mà cách nay có đến gần... hai tháng lận. Mãi một lúc sau, tôi mới trả lời:
- Mẹ tôi... mẹ tôi luôn trẻ hơn so với cái tuổi của mình. Tôi nghĩ dượng Phil lúc nào cũng khiến mẹ cảm thấy mình trẻ trung như thế. Dù sao thì... mẹ cũng rất say mê dượng... - Bất giác tôi khẽ lắc đầu. Gì chứ mấy cái chuyện liên quan đến vấn đề thu hút hay quyến rũ gì gì ấy, tôi không tài nào hiểu nổi.
- Thế cô có tán thành chuyện mẹ và dượng không? - Edward hỏi.
- Tôi thấy có vấn đề gì đâu? - Tôi thẳng thắn trả lời - Tôi muốn mẹ hạnh phúc... và dượng là người mà mẹ cần.
- Cô rất rộng lượng... - Edward bỗng trở nên trầm ngâm.
- Sao?
- Thế liệu mẹ cô có rộng lượng đối với cô không, cô nghĩ sao? Dù người cô chọn có là ai đi chăng nữa ấy? - Đột nhiên Edward trở nên nghiêm nghị, hắn ta nhìn sâu vào mắt tôi, dò hỏi, ngập ngừng...
- Tôi... tôi nghĩ là có - Tôi lại cà lăm - Nhưng mà dù gì thì mẹ cũng là mẹ... Chắc sẽ hơi... khang khác một chút.
- Nhưng sẽ không bao giờ lên đến mức “khẩn cấp, khẩn cấp... bão sắp đổ bộ vào đất liền” đâu... - Edward trở nên thoải mái trở lại.
Tôi mỉm cười đáp lại.
- Theo anh thì phải như thế nào mới là đáng sợ? Mặt mày đằng đằng sát khí và giọng nói oang oang như nước vỡ bờ ấy hả?
- Đấy cũng là một nhận định...
- Thế nhận định của anh là gì?
Edward không trả lời câu hỏi của tôi, hắn ta lại hỏi lái sang chuyện khác:
- Cô có bao giờ nghĩ tôi là một kẻ đáng sợ không? - Edward nhướng mày lên, cố nở một nụ cười ngập ngừng, yếu ớt...
Tôi đăm chiêu nghĩ ngợi, liệu nói thật hay nói dối sẽ tốt hơn đây. Và tôi quyết định nói thật:
- Hmmm... Tôi nghĩ là có, nếu anh muốn tỏ ra như vậy.
- Thế hiện giờ, cô có sợ tôi không? - Nụ cười của Edward vụt tắt, gương mặt tươi tỉnh của hắn ta bỗng chốc nghiêm lại.
- Không - Tôi trả lời ngay lập tức. Và nụ cười của hắn ta xuất hiện trở lại...
- Vậy giờ anh kể cho tôi nghe về gia đình của anh nhé? - Tới lượt tôi đổi đề tài - Chắc chắn nó sẽ thú vị hơn chuyện của tôi.
Edward trở nên cảnh giác.
- Thế cô muốn biết gì nào?
- Gia đình bác sĩ Cullen nhận nuôi anh hả?
- Ừ.
Tôi ngập ngừng trong giây lát.
- Chuyện gì đã xảy ra với bố mẹ của anh?
- Họ mất lâu rồi - Giọng nói của Edward dửng dưng không chút cảm xúc.
- Ồ, xin lỗi - Tôi lầm bầm.
- Tôi không nhớ rõ lắm. Giờ tôi đã có Carlisle và Esme là bố mẹ rồi.
- Và anh yêu họ - Đó không phải là câu hỏi. Chỉ vì tôi nhận ra điều đó khi hắn ta nói về vợ chồng bác sĩ Cullen.
- Ừ - Edward mỉm cười - Tôi không thể tưởng tượng ra nổi là lại có người nào tốt hơn họ nữa.
- Anh thật tốt phước.
- Tôi biết chứ.
- Thế còn các anh chị em của anh?
Edward liếc nhìn đồng hồ trên xe...
- Anh và em tôi... cả Jasper và Rosalie ấy mà... chắc sẽ giận điên lên khi phải dầm mưa mà chờ đợi...
- Ối xin lỗi, anh phải đi rồi - Thật tình tôi chẳng muốn xuống xe chút nào.
- Cô cứ yên tâm, thể nào xe của cô cũng sẽ về trước khi ngài cảnh sát trưởng có mặt ở nhà, nhưng cô đừng kể gì về vụ xảy ra ở lớp sinh học nhé - Nói xong, Edward mỉm cười.
- Chắc chắn là bố tôi biết rồi. Ở cái thị trấn Forks này, làm gì mà có bí mật nào tồn tại cơ chứ.
Edward bật cười, nhưng trong tiếng cười ấy có cái gì đó chua chát.
- Chúc cô đi biển vui vẻ... thời tiết tốt lắm, cứ tha hồ mà tắm nắng - Nói xong, Edward khẽ liếc nhìn ra ngoài màn mưa.
- Ngày mai, tôi sẽ không gặp lại anh?
- Ừ, không gặp đâu. Emmett và tôi phải chuẩn bị các thứ để đi nghỉ cuối tuần.
- Các anh sẽ đi đâu? - (Một người bạn thì sẽ phải hỏi như thế, có đúng không nhỉ?) Mong rằng nỗi thất vọng của tôi đã không pha lẫn vào trong giọng nói.
- Bọn tôi sẽ đi dã ngoại ở Goat Rocks, nó nằm ngay ở phía nam núi Rainier ấy.
Nghe hắn trả lời xong, tôi mới chợt nhớ ra là bố đã từng kể cho tôi biết gia đình nhà bác sĩ Cullen rất hay đi cắm trại.
- Ồ, thích quá nhỉ, chúc anh có một chuyến dã ngoại thật vui nhé - Tôi cố thể hiện sự hào hứng qua giọng nói, và không mảy may nghĩ rằng mình đang đóng kịch. Edward vẫn mỉm cười lơ đãng.
- Thế cuối tuần này, cô có thể làm một việc giúp tôi được không? - Hắn ta quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt vàng sẫm rực sáng, dường như đang muốn tỏa ra cho bằng hết toàn bộ sức mạnh bí ẩn nào đó...
Tôi gật đầu vì không còn cách nào khác.
- Đừng khó chịu nhé, hình như cô thuộc mẫu người có sức hút... đối với các tai nạn y như nam châm ấy. Vì thế... phải cẩn thận, đừng để ngã xuống biển, xuống xe hay xuống bất cứ thứ gì nhé, được không? - Hắn ta mỉm cười một cách ma mãnh trong khi nói.
Nỗi lo lắng lẩn quất trong tôi tan biến nhanh theo từng lời nói của Edward. Tôi nhìn hắn ta trừng trừng.
- Tôi biết việc mình làm, rõ chưa - Tôi gắt gỏng rồi đóng sầm cánh cửa lại... và chạy ào ra ngoài mưa.
Edward vẫn mỉm cười, cho xe phóng đi.

Chương 1 || Chương 1 B || Chương 1 D || Chương 2 || Chương 2 (B) || Chương 2 (C) || Chương 3 || Chương 3 (B) || Chương 4 || Chương 4 (B)

Chạng Vạng Chương 4 (B)

Mắt tôi tối sầm lại. Trước đây, tôi đã từng nghe điều này ở đâu đó rồi thì phải.
- Thật tệ là anh đã không nhận ra được điều đó sớm hơn - Tôi nói như rít qua kẽ răng - Để tới bây giờ mới hối hận.
- Hối hận á? - Lời nói và cách nói của tôi rõ ràng đã điểm trúng huyệt của “kẻ đáng ghét” - Hối hận chuyện gì mới được chứ?
- Hối hận là đã không để cho cái xe tải ngớ ngẩn ấy đưa tôi lên thiên đàng.
Edward nhìn tôi kinh ngạc. Hắn ta có vẻ như không tin vào chính đôi tai của mình.
Cuối cùng thì hắn ta cũng phải lên tiếng, giọng nói gần như phẫn nộ.
- Cô nghĩ tôi hối hận vì đã cứu cô hả?
- Tôi biết là anh như thế - Tôi đáp trả.
- Cô thì biết cái gì mà nói - Giờ thì hắn ta... phát điên thật.
Tôi quay ngoắt sang phía khác, nghiến hai hàm răng lại, cố gắng không để tuôn ra những lời chỉ trích gay gắt đối với hắn ta. Tôi vơ vội sách vở rồi đứng dậy, bước nhanh ra cửa. Tôi muốn thoát ra khỏi căn phòng ngột ngạt này ngay tức thì, thế mà sơ sểnh thế nào, chân tôi lại vấp ngay vào ngưỡng cửa, tất cả sách vở rơi tung tóe xuống đất. Tôi đứng thần ra một lúc, tính bỏ đi luôn. Nhưng rồi cuối cùng, tôi quyết định cúi xuống và lượm lên... chán quá... tôi thở dài. Thật bất ngờ, Edward đã có mặt ở đó tự lúc nào; hắn ta đã xếp sách vở lại thành chồng ngay ngắn. Rồi “kẻ đáng ghét” ấy giao lại cho tôi, vẻ mặt hắn trông thật khổ sở.
- Cảm ơn - Tôi buông ra hai tiếng ấy một cách lạnh lùng.
Ánh mắt Edward sẫm lại.
- Không có chi - Hắn ta đáp lời.
Tôi đứng thẳng người lên, bỏ đi liền một nước, và cứ thế xăm xăm tiến đến phòng tập thể dục, không ngoái đầu lại lấy một lần.
Phòng tập thể dục hôm nay đầy “bạo lực”. Theo thời khóa biểu thì bọn tôi phải chơi bóng rổ. Như thường lệ, đồng đội... chẳng bao giờ chuyền bóng cho tôi, vậy cũng tốt, nhưng sao tôi cứ “chụp ếch” hoài. Thôi kệ, cuối cùng thì cũng được vài lần cướp bóng của đối phương thành công. Ngày hôm nay của tôi tồi tệ hơn những hôm khác, trong cái đầu của tôi không hiểu sao cứ đầy ăm ắp hình ảnh của Edward. Hễ mỗi lần tập trung được vào đôi chân và theo kịp trận đấu... là y như rằng hắn ta lại hiện lên, len lỏi vào trong suy nghĩ của tôi.
Rồi cuối cùng thì tôi cũng trút được gánh nặng, dĩ nhiên là thế... khi bước chân ra khỏi phòng tập thể dục. Tôi đi như chạy đến chỗ cái xe tải; có nhiều người khiến tôi cần phải trốn lắm. Sau vụ chiếc xe tải yêu dấu của tôi gặp tai nạn, tôi chỉ dám thay lại cái đèn chiếu hậu, vì nếu muốn sơn lại những chỗ bị tróc thì tôi sẽ phải sơn hết toàn bộ cái xe. Lúc đó, bố mẹ của Tyler hẳn sẽ phải bán chiếc xe tải của họ mà phụ vào chi phí với tôi thôi, chẳng thể còn cách nào khác nữa.
Chỉ còn phải rẽ vào bãi để xe nữa thôi là thoát rồi... Nhưng trời ơi, ai kia. Tôi đứng chết trân! Một dáng người cao lêu đêu đang lấp ló bên chiếc xe tải của tôi. Thì ra là Eric. Nhận ra anh chàng ấy rồi, tôi mới dám tiếp tục dấn bước.
- Eric - Tôi gọi to.
- A, chào Bella.
- Có chuyện gì vậy? - Tôi hỏi và mở khóa cửa xe, hoàn toàn không nhận ra nỗi ngượng nghịu trong giọng nói của Eric, bởi thế, những lời tiếp theo của anh ta khiến tôi phải sửng sốt.
- Ừ, mình ấy mà... mình... mình muốn hỏi là... là cậu có thể đến tham dự vũ hội mừng xuân... với mình không? - Giọng nói của Eric như vỡ òa ra ở mấy tiếng cuối cùng.
- Mình tưởng con gái mới là người mời chứ - Vì quá bất ngờ nên tôi chưa nghĩ ra được câu trả lời nào lịch sự cả.
- Ừ, đúng rồi - Eric ấp úng, gương mặt đỏ lựng.
Tôi cố gắng bình tĩnh trở lại và nở một nụ cười thật ấm áp.
- Cảm ơn cậu đã quan tâm đến mình, nhưng hôm đó, mình đã ở Seattle mất rồi.
- Ồ - Eric ngạc nhiên - Thế thì lần khác vậy.
- Ừ, chắc chắn rồi - Tôi gật đầu đồng ý, nhưng chợt bặm môi lại. Lỡ anh ta lại hiểu đó là một lời hẹn hò thì nguy to.
Eric quay trở lại trường, dáng đi ủ rũ. Tôi bỗng nghe thấy có những tiếng cười khùng khục trong cổ...
Edward đang đi ngang qua chiếc xe tải của tôi, mắt nhìn thẳng, còn đôi môi thì mím chặt lại. Bực bội, tôi giật mạnh cái cửa xe, nhảy tót vào trong, và đóng sầm cửa lại. Tôi mở máy xe cho kêu thật lớn rồi từ từ cho xe chạy ra trục đường chính. Edward cũng đã vào xe của mình, cách phía sau tôi hai xe, bỗng xe hắn lướt thật “ngọt” lên phía trước, chặn ngang đường đi của tôi. Hắn ta dừng ở đó để chờ người nhà của mình; tôi trông thấy bốn người họ đang đi về phía bãi giữ xe, nhưng lúc này, họ vẫn còn ở trong khuôn viên của quán ăn. Tôi rất muốn lách qua chiếc Volvo láng bóng của hắn ta, nhưng xung quanh có nhiều người quá. Tôi nhìn vào kính chiếu hậu. Các xe đã bắt đầu xếp thành hàng. Ngay phía sau tôi, Tyler Crowley đang trong chiếc Sentra, vẫy tay ra hiệu. Đang trong nỗi bực bội nên tôi đã không nhận ra Tyler ngay.
Tôi cứ ngồi thừ ra đó, hết nhìn lên trời lại ngó xuống đất, tuyệt nhiên không thèm để mắt tới cái xe hơi ở trước mặt. Bỗng có tiếng gõ côm cốp bên thành xe. Tôi kiểm tra thử, thì ra là Tyler. Mà sao xe của anh ta vẫn để nổ máy, còn cửa thì lại bỏ ngỏ thế kia. Nhìn lên kính chiếu hậu, tôi ngạc nhiên vô cùng. Tôi vội nhoài người sang ghế bên cạnh, xoay lấy xoay để cái tay quay để hạ cửa kính xuống. Trời ơi, cứng quá. Tôi mới chỉ hạ được kính xuống có một nửa thì phải chịu thúc thủ, đầu hàng.
- Tyler, cho mình xin lỗi. Mình không thể cho xe nhúc nhích được. Cullen đang ở phía trước - Cục tức trong tôi lại dâng lên đến cổ, rõ ràng tình trạng tắc nghẽn này không phải là do lỗi của tôi.
- Ừ, mình biết rồi - Tyler cười toe toét - Mình chỉ muốn hỏi cậu một điều khi chúng ta còn đang bị mắc kẹt ở đây thôi.
Ôi trời, không lẽ lại là...
- Cậu có ý định mời mình cùng đến tham dự vũ hội mừng xuân với cậu không? - Tyler hỏi thẳng (Biết ngay mà!).
- Mình sẽ không ở lại thị trấn, Tyler à - Giọng tôi bỗng trở nên cáu kỉnh một cách lạ thường, nhưng chỉ một chút xíu thôi. Vì trong thoáng chốc, tôi chợt nhớ ra rằng anh chàng tội nghiệp này không có lỗi gì cả, chỉ tại hôm nay, Mike và Eric đã làm cho tôi mất hết cả sự kiên nhẫn.
- Ừ, Mike đã nói rồi - Tyler đáp.
- Thế thì sao...
Tyler nhún vai.
- Mình cứ nghĩ là cậu muốn cho cậu ta ra rìa nên mới nói vậy.
À, thế thì, đây đúng là sai lầm của Tyler rồi.
- Mình xin lỗi, Tyler - Tôi trả lời, cố gắng che đậy nỗi bức tức - Nhưng quả thật là mình sẽ phải ra khỏi thị trấn.
- Tuyệt lắm. Vậy là tụi mình vẫn sẽ đi chơi với nhau.
Trước khi tôi kịp lên tiếng thì Tyler đã lủi đi mất, anh ta quay trở lại chiếc Sentra. Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được nỗi sửng sốt đang còn hiện hữu trên gương mặt của mình. Phía trên kia, Alice, Rosalie, Emmett và Jasper vừa chui vào chiếc Volvo. Trên kính chiếu hậu của chiếc xe hơi bóng láng ấy, tôi chợt nhận ra đôi mắt của Edward đang chú mục vào mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn ta đang cười sặc sụa, như thể tất cả những gì Tyler vừa nói, hắn ta không hề bỏ sót bất kỳ một từ nào vậy. Nãy giờ chân tôi ngứa ngáy lắm rồi, nó cứ muốn nhấn ga... một cú va chạm nhẹ chắc sẽ chẳng làm ai bị thương, chỉ cần sơn lại cái màu bạc bóng láng kia thôi. Tôi bắt đầu tăng tốc.
Nhưng cả năm người họ đều đã có mặt đầy đủ hết rồi nên Edward ngay lập tức cho xe phóng đi. Tôi chầm chậm lái xe về nhà, suốt dọc đường đi, tôi không thể nào kìm được bản thân khỏi kêu ca, than vãn.
Về đến nhà, tôi quyết định làm món bánh ngô trộn tương ớt, ăn với thịt gà. Món này tốn nhiều thời gian, và đòi hỏi tôi phải tập trung thật sự mới mong hoàn thành được. Đúng vào lúc tôi đang xào hành và ớt thì chuông điện thoại reo. Chắc là bố hoặc mẹ thôi, nhưng mà dù có là người nào thì tôi cũng thất kinh hồn vía hết.
May sao, đó là Jessica, mà lại là một Jessica đang tưng bừng hớn hở; thì ra là Mike đã tìm gặp cô ấy ở trường, anh chàng đã nhận lời mời của cô. Vừa đảo thức ăn, tôi vừa chúc mừng qua loa, Jessica đang rất háo hức, cô bạn còn muốn khoe với cả Angela và Lauren nữa. Bất giác trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ khá buồn cười và ngây ngô, nên chia sẻ ngay với Jessica: có lẽ Angela - cô bạn nhút nhát cùng học chung lớp sinh học với tôi - sẽ mời Eric. Còn Lauren - cô bạn rụt rè hay cảnh giác, người chẳng bao giờ chịu trò chuyện với tôi trong bữa ăn trưa - có thể sẽ mời Tyler; có khả năng anh chàng này sẽ đồng ý. Jessica đồng tình với tôi, cô ta cho rằng nếu được như thế thì còn gì tuyệt vời hơn. Giờ thì Jessica đã có Mike rồi, nên giọng nói của cô ta nghe có vẻ thành thật khi thổ lộ mong ước được gặp tôi ở lễ hội. Tôi cáo lỗi với cô bạn là mình sẽ đi Seattle.
Tôi tắt máy, cố gắng tập trung nấu nướng cho bữa ăn tối - xắt thịt gà thành từng miếng cho thật đẹp, thật hấp dẫn; vả lại, tôi cũng không muốn... phải vào phòng cấp cứu thêm lần nữa. Nhưng chẳng hiểu sao mà cái đầu tôi cứ quay mòng mòng, nó cứ ra sức phân tích từng lời nói của Edward hôm nay. Hắn ta đã nói gì nhỉ, chúng ta không là bạn thì tốt hơn, vậy là sao?
Lòng tôi như quặn lại khi chợt hiểu ra những gì hắn ta muốn nói. Hẳn Edward đã hiểu là tôi đang bị hắn ta cuốn hút; hắn ta không muốn... và vì thế, chúng tôi không thể là bạn... bởi vì hắn ta không hề thích tôi...
Dĩ nhiên là Edward không thích tôi rồi, nghĩ đến điều này, tôi đâm ra tự ái... mắt tôi cay xè - một hệ quả chẳng thể tránh khỏi... do hành. Tôi chẳng có gì đặc biệt. Nhưng hắn ta thì có. Hắn ta rất quyến rũ... rạng rỡ như mặt trời... huyền bí nữa... hoàn hảo... quá điển trai... còn gì nữa nhỉ... à, lại còn có thể dùng một tay để nâng cả một chiếc xe tải.
Ừm, cũng chẳng có gì quan trọng, tôi có thể mặc kệ hắn ta được mà. Tôi sẽ mặc kệ hắn ta. Giờ thì tôi phải nhận là mình đã sai lầm khi đặt chân đến đây. Không sao... tôi sẽ đến một trường học khác ở miền Nam, ở Hawaii chẳng hạn, thể nào người ta cũng cấp học bổng cho tôi. Nghĩ đến đó, trong tôi lại đầy ắp hy vọng.
“Ông Charlie” hoang mang thấy rõ khi vừa bước chân vào nhà đã ngửi thấy ngay mùi tiêu xanh. Chẳng thể trách bố được - đây là món ăn của Mêhicô phổ biến ở phía Nam California. Dẫu sao, bố cũng là một cảnh sát, dù chỉ là... một cảnh sát tỉnh lẻ, nhưng vẫn phải tỏ ra anh dũng chứ, và, bố đã thể hiện điều đó một cách quá xuất sắc... khi quyết định nếm thử miếng đầu tiên. Có vẻ bố rất thích, hú vía. Nhìn dáng vẻ của bố khi càng lúc càng tin vào tài nghệ nấu ăn của “đứa con gái rượu” mà tôi không khỏi tức cười.
- Bố? - Tôi lên tiếng khi bố đã ăn gần xong.
- Gì thế, Bella?
- Ừm, con chỉ muốn cho bố hay là vào thứ Bảy tuần kia, con sẽ đi Seattle,... được không bố? - Thật ra, tôi không muốn xin phép (nó sẽ trở thành tiền lệ mất), nhưng không xin phép thì “hư hỏng” quá, thế nên tôi mới thêm ba từ cuối cùng vào câu nói của mình.
- Sao vậy? - Bố ngạc nhiên, hẳn bố không tài nào hiểu nổi là ở Forks mà vẫn còn thiếu một thứ gì đó không đáp ứng được cho tôi.
- À, con muốn tìm vài quyển sách... Thư viện ở đây ít sách quá. Tiện thể, con sẽ ngó qua vài cái áo nữa - Tôi vẫn còn kha khá tiền, kể từ khi (cảm ơn bố) tôi không phải bỏ tiền ra mua một chiếc xe hơi. Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là tôi chỉ phải tốn có ít tiền cho khoản xăng dầu nhét vào bụng cái xe tải đâu.
- Hình như cái xe tải ấy ngốn không ít xăng thì phải - Bố nhận xét đúng ngay lúc tôi đang nghĩ tới điều đó.
- Con biết rồi, con sẽ dừng lại ở Montesano và Olympia, nếu cần thì cả Tacoma nữa.
- Con tự đi một mình à? - Bố hỏi. Không rõ là bố đang nghĩ tôi có bạn trai nhưng muốn giấu hay chỉ đơn thuần là ông lo ngại về cái xe.
- Dạ.
- Seattle là một thành phố lớn, con sẽ dễ bị lạc đấy - Hình như bố đang có điều gì bực dọc.
- Ôi dào, bố ơi, Phoenix còn to hơn Seattle gấp những năm lần kìa. Con lại có cả bản đồ nữa, chẳng có gì đáng lo đâu.
- Con có muốn bố đi cùng không?
Tôi cố tỏ ra vẻ láu cá để che giấu nỗi lo lắng thật sự.
- Tất nhiên là có rồi, bố ạ, cả ngày, con sẽ chui vào phòng thay đồ mà thử hết bộ này đến bộ khác... sẽ chán lắm đấy.
- Ờ, thôi được rồi - Thế là cái suy nghĩ phải ngồi chờ hết giờ này sang giờ khác trong cửa hàng quần áo phụ nữ, ngay lập tức, đã làm cho bố ngao ngán.
- Cảm ơn bố - Tôi mỉm cười một cách ma mãnh.
- Thế con có kịp trở về mà tham dự vũ hội không?
Ôi... Đúng là chỉ có ở cái thị trấn bé tí tẹo này thì một ông bố mới có thể biết đến ba cái vụ múa may quay cuồng vớ vẩn của trường trung học mà thôi.
- Không, con không nhảy nhót gì đâu bố - Bố, và tất cả mọi người, chắc cũng biết rồi. Cũng như mẹ, tôi không giữ bình tĩnh được lâu nếu như cứ bị tra vấn mãi về cùng một điều gì đó.
Bố cũng hiểu ra.
- Ừ, thôi, được rồi.
Sáng hôm sau, khi rẽ vào bãi đậu xe, tôi cẩn thận cho xe đậu tránh xa chiếc Volvo màu bạc... đó là khoảng cách xa nhất mà tôi có thể có được. Tôi không muốn sẽ bị rơi vào tình thế bức bách đến chỗ... cuối cùng, có thể sẽ phải nợ con người kỳ quái kia một chiếc xe hơi mới. Leo ra khỏi cabin, tôi lóng ngóng để rơi chiếc chìa khóa xuống đất. Tôi đang cúi xuống lượm chìa khóa thì có một bàn tay trắng muốt đã kịp thời đưa ra, chụp ngay lấy nó tức thì, ngay trước mắt tôi. Tôi giật thót mình, ngước mặt lên. Edward Cullen đang đứng ở ngay bên cạnh tôi, lưng hắn ta dựa vào chiếc xe tải.
- Sao anh làm được như thế? - Tôi hỏi trong nỗi ngạc nhiên tột độ.
- Làm gì cơ? - Edward hỏi lại rồi đưa chiếc chìa khóa ra. Tôi ngửa bàn tay ra đón, hắn ta thả nhẹ nó xuống lòng bàn tay tôi.
- Bước ra từ không khí.
- Bella này, ấy là tại cô không chịu quan sát chứ có phải là tại tôi đâu - Giọng nói của Edward vẫn không thay đổi, vẫn du dương và nhẹ nhàng như vốn dĩ.
Tôi cáu kỉnh nhìn vào gương mặt hoàn mỹ của kẻ đối diện. Hôm nay, đôi mắt Edward lại sáng rỡ một màu vàng mật ong đậm đặc. Tôi cụp mắt xuống, cố gắng tập hợp lại những suy nghĩ đang rối như một mớ bòng bong trong đầu.
- Sao hôm qua anh để cho tắc đường tắc sá vậy? - Tôi hỏi gặng, mắt vẫn nhìn sang hướng khác - Anh giả bộ không biết là tôi đang ở phía sau, thật ra, anh cố tình muốn chọc tức tôi.
- Đó là ý muốn của Tyler chứ không phải của tôi. Tôi chỉ giúp cậu ta thực hiện nó mà thôi - Edward bật cười khinh khích.
- Anh thật là... - Tôi há hốc miệng ra vì... nghẹn thở. Chẳng thể nào nghĩ ra được từ nào thậm tệ vào đúng lúc này. Tôi những tưởng hắn ta sẽ phải sợ sệt mà đón nhận mọi cơn phẫn nộ của tôi ấy cơ, vậy mà thay vào đó, hắn ta lại lấy làm thích thú.
- Tôi đâu có giả bộ không biết là cô đang ở phía sau - Edward nói.
- À, vậy là rõ ràng anh muốn chọc cho tôi tức mà chết chứ còn gì nữa? Chiếc xe tải của Tyler đâu có làm được việc đó.
Trong đôi mắt màu vàng nâu, nhoáng hiện lên một sự giận dữ. Hai bờ môi của hắn ta bặm vào nhau rất chặt, tạo thành vết hằn, mọi dấu vết bông đùa vừa nãy, trong chớp mắt, biến sạch sành sanh.
- Bella, cô đúng là một kẻ ngốc nghếch đến không thể tưởng tượng được - Hắn ta buông ra những lời tức tối, giọng nói trầm hẳn xuống và hoàn toàn lạnh tanh.
Hai bàn tay tôi nóng ran - Tôi muốn đấm thật mạnh vào một cái gì đó. Ý nghĩ ấy khiến tự tôi cảm thấy ngạc nhiên. Tôi vốn là người ôn hòa kia mà. Tôi xoay người lại, bỏ đi một nước.
- Khoan đã - Edward gọi với theo. Mặc kệ, tôi cứ bước đi, mặc kệ cả cơn mưa và tiếng nước bì bõm dưới gót giày. Nhưng Edward chẳng khó khăn gì trong việc đuổi kịp tôi, hắn ta lại mau chóng xuất hiện ở ngay bên cạnh tôi.
- Tôi xin lỗi, thật khiếm nhã quá - Hắn ta lên tiếng, nhưng tôi vẫn phớt lờ - Tôi không chối bỏ điều đó - Edward tiếp tục “độc thoại” - Vì dù có thế nào đi chăng nữa thì phát ngôn như thế cũng vẫn đáng bị coi là quá thô lỗ.
- Sao anh không để cho tôi yên nhỉ? - Tôi cằn nhằn.
- Tôi muốn hỏi cô một điều, nhưng cô cứ lảng đi - Hắn ta lại tiếp tục cười khinh khích. Xem ra, hắn ta đã phục hồi lại được niềm vui.
- Anh có bị lẫn lộn cảm xúc không đấy? - Tôi hỏi một cách gay gắt.
- Cô lại thế nữa rồi.
- Thôi được rồi - Tôi thở dài - Thế anh muốn hỏi gì?
- Tôi muốn biết là, một tuần sau ngày thứ Bảy... Cô biết rồi đấy, ngày tổ chức vũ hội mừng xuân...
- Anh lại sắp giở trò phải không? - Tôi cắt ngang và đi vòng qua Edward. Mặt tôi đẫm nước mưa khi cố ngửng lên để dò xét thái độ của hắn ta.
Đôi mắt của Edward lộ rõ vẻ thích thú.
- Cô làm ơn cho tôi nói xong đã, được không?
Tôi mím môi lại, đan hai tay vào nhau, để tránh... không phải làm điều gì dại dột.
- Tôi nghe nói hôm đó cô sẽ đi Seattle, không biết cô có cần tài xế không?
Thật là bất ngờ, tôi có đã nghe nhầm không nhỉ?
- Sao cơ? - Có lẽ là tôi nghe nhầm thật.
- Cô có muốn đi nhờ xe lên Seattle không?
- Đi với ai cơ? - Tôi hỏi lại, ra chiều khó hiểu.
- Tất nhiên là với tôi rồi - Edward phát âm rành mạch từng tiếng một, làm như thể hắn đang nói chuyện với một người chậm phát triển về mặt trí tuệ.
- Vì sao? - Tôi vẫn còn sửng sốt.
- Tuần sau tôi sẽ đi Seattle, và thật lòng mà nói, tôi không nghĩ là xe cô có thể đi nổi tới đó.
- Xe tôi chạy nổi, cảm ơn vì đã quan tâm - Tôi dợm bước tiếp, nỗi ngạc nhiên trong tôi đã áp đảo được nỗi tức giận rồi thì phải.
- Nhưng xe của cô có thể tới Seattle với chỉ một thùng xăng thôi sao? - Edward lại đuổi kịp tôi.
- Tôi chẳng thấy có gì khiến anh phải bận tâm cả - Rõ là ngớ ngẩn, cái tên chủ nhân của chiếc Volvo láng bóng ấy.
- Tiết kiệm tài nguyên có hạn là mối bận tâm của mọi người, thưa cô.
- Nói thật nhé, Edward - Tôi cảm nhận rõ là mình đang run rẩy khi gọi tên hắn ta, và tôi ghét điều đó - Tôi không muốn mắc míu gì với anh nữa. Nếu tôi nhớ không lầm thì chính anh đã từng nói là không muốn làm bạn với tôi kia mà.
- Tôi nói là chúng ta không là bạn thì tốt hơn, chứ có nói là tôi không muốn đâu.
- Ồ, cảm ơn, giờ thì tôi rõ rồi - Tôi buông lời chế nhạo, và chợt nhận ra là mình đã dừng chân từ lúc nào. Chúng tôi đang đứng dưới mái che của quán ăn tự phục vụ, giờ thì đã có thể nhìn rõ mặt của Edward được rồi. Nhưng tất nhiên tự thân cái gương mặt ấy chẳng thể nào khiến tôi thay đổi lại suy nghĩ của mình.
- Có nghĩa là cô sẽ... khôn ngoan hơn nếu không trở thành bạn tôi - Hắn ta giải thích - Nhưng tôi mệt mỏi với việc cứ phải lảng tránh cô lắm rồi, Bella ạ.
Đôi mắt hắn ta chợt ngời sáng khi miệng hắn thốt ra câu cuối cùng, giọng nói đong đầy cảm xúc. Tôi không biết làm sao để thở nữa.
- Đi cùng tôi đến Seattle nhé? - Edward hỏi lại, cảm xúc vẫn còn nồng nhiệt.
Tôi vẫn chưa thể nói được, chỉ khẽ gật đầu đồng ý.
Edward thoáng mỉm cười, nhưng rồi sau đó, gương mặt của hắn ta bỗng trở nên nghiêm nghị.
- Thật sự cô cũng nên tránh xa tôi ra - Hắn ta lại nhắc nhở - Hẹn gặp lại cô ở trong lớp.
Edward đột ngột quay phắt người và bước trở lại con đường cũ.

Chương 1 || Chương 1 B || Chương 1 D || Chương 2 || Chương 2 (B) || Chương 2 (C) || Chương 3 || Chương 3 (B) || Chương 4

Chạng Vạng Chương 4 : Những lời mời

Trong giấc mơ của tôi, trời tối đen như mực, thứ ánh sáng mập mờ duy nhất có được hình như tỏa ra từ làn da của Edward. Tôi không nhìn rõ được gương mặt của hắn ta, mà chỉ có thể nhận ra mỗi cái lưng của hắn đang mỗi lúc một xa dần, còn lại tôi một mình giữa tăm tối.
Cho dù có cố chạy đuổi theo nhanh bao nhiêu, tôi cũng không thể bắt kịp được Edward; cho dù có cố gào thét gọi tên hắn ta đến thế nào, hắn ta cũng không hề một lần ngoái nhìn lại. Hoảng hốt... Tôi giật mình tỉnh giấc. Mới chỉ là nửa đêm, nhưng tôi không tài nào chợp mắt được nữa... thời gian như kéo dài đến vô tận. Sau đó, gần như đêm nào, Edward cũng bước vào giấc mơ của tôi, và bao giờ cũng vậy, giữa hắn ta và tôi lúc nào cũng là một khoảng cách vượt tầm với.
Suốt một tháng trời sau khi tai nạn xảy ra, mọi thứ đối với tôi trở nên không dễ dàng chút nào, thần kinh tôi luôn luôn ở trong trạng thái căng cứng như dây đàn, nhất là cái cảm giác ngượng ngùng, không có cách gì làm cho nó tan biến đi được .
Lòng dũng cảm của tôi cạn sạch. Những ngày còn lại trong tuần, tôi nhận thức được rằng mình đang ở vào vị trí trung tâm của mọi sự chú ý. Không thể nào tin nổi, Tyler cứ suốt ngày quẩn quanh bên tôi, anh chàng bị ám ảnh về nỗi phải bằng cách nào đó, đền bù cho tôi. Tôi đã phải cố gắng thuyết phục cho Tyler hiểu rằng điều tôi mong muốn nhất trên đời lúc này là anh ta hãy quên hết mọi chuyện đi, tôi chẳng hề bị làm sao cả, vậy nhưng Tyler vẫn cứ khăng khăng đi theo nài nỉ. Anh chàng lẽo đẽo đi theo tôi hết lớp này đến lớp khác; mà như thế vẫn còn là chưa đủ, đến giờ ăn trưa, khi chỗ bàn của chúng tôi đã ngồi kín hết rồi, Tyler vẫn cứ cố chen vào. Điều này khiến cho Mike và Eric, vốn đã không có cảm tình dành cho nhau, nay lại xuất hiện thêm Tyler, họ đối với anh chàng đến sau này lại càng thiếu thiện cảm hơn. Chính điều này làm cho tôi lo lắng, không lẽ tôi lại vừa mới được mọc thêm một “cái đuôi” bất đắc dĩ nữa?
Xem ra, chẳng có ai chịu tin Edward cả, mặc dù tôi đã hết lời thanh minh thanh nga, kể lể đủ mọi điều rằng hắn ta xứng đáng là một anh hùng, chính hắn ta đã kéo tôi ra khỏi chỗ nguy hiểm, và suýt chút nữa thì hắn ta cũng đã bị nghiền nát ra rồi. Tôi đã rất nhiệt tình giải thích và rồi tự tôi phải... chưng hửng. Jessica, Mike, Eric, cùng một số người khác nữa, đều quả quyết rằng mãi cho đến khi chiếc xe tải được kéo ra, họ mới nhìn thấy Edward.
Tôi băn khoăn tự hỏi mình rằng tại sao lại không có một ai nhìn thấy Edward đứng ở đâu đấy, trước khi đột ngột xuất hiện và cứu tôi một cách “quá ngoạn mục” như thế. Chán nản vì không tìm ra được lời giải đáp, tôi bỗng chợt nhận ra một khả năng: không ai quan tâm và để ý đến Edward như tôi cả. Không ai lại cứ chăm chăm kiếm tìm - dù là chỉ để được nhìn thấy mặt - hắn ta như tôi. Oái oăm làm sao!
Edward không hề bị đám đông những người hiếu kỳ bu quanh hỏi han về “chiến công” đã lập được. Như thường lệ, mọi người vẫn giữ thái độ thờ ơ với hắn ta. Nhà Cullen và Hale vẫn thường trực ngồi ở cái bàn cũ, họ chẳng ăn uống gì, cứ chuyện trò riêng lẻ với nhau như vậy. Không một ai trong số họ, đặc biệt là Edward, liếc nhìn tôi, như tôi đang nhìn họ cả.
Ở lớp sinh học, Edward vẫn giữ cái kiểu ngồi kịch cạnh bàn cố hữu, dường như hắn chẳng mảy may quan tâm đến sự hiện diện của tôi trong lớp. Chỉ thỉnh thoảng, hai nắm tay của hắn ta đột nhiên siết chặt lại, làn da của hắn căng ra và trở nên trắng một cách khác thường, trắng hơn cả xương nữa. Không biết hắn ta lơ tôi thật hay đang cố tình làm ra vẻ như thế - tôi ngẫm nghĩ.
Hẳn là hắn ta đang ước ao phải chi đã không ra tay kéo tôi thoát ra khỏi đường đi của chiếc xe tải ấy - tôi đoán già đoán non như vậy vì chẳng còn biết nghĩ gì hơn thế.
Tôi rất muốn trò chuyện cùng Edward, sau hôm xảy ra tai nạn, tôi đã thử bắt chuyện một lần. Tôi còn nhớ lần cuối cùng tôi gặp hắn ta là ở bên ngoài phòng cấp cứu, khi ấy, cả hai chúng tôi đều đang như những trái bom phát nổ. Tôi vẫn còn giận vì hắn ta không tin tôi nên đã không kể cho nghe sự thật, dù rằng tôi đã làm theo đúng “giao ước” của cả hai. Nhưng dù sao, hắn ta cũng đã cứu sống tôi, dẫu cho đó có là cách nào đi chăng nữa. Và, suốt cả đêm hôm ấy, nỗi bực tức trong tôi từ từ vơi dần, để cuối cùng, nó đơn thuần trở thành lòng biết ơn sâu sắc.
Khi tôi bước chân vào lớp sinh học, đã thấy Edward ngồi ở đó rồi, mắt hắn đang đăm đăm nhìn về phía trước. Tôi ngồi vào chỗ của mình, hy vọng hắn ta sẽ quay sang nhìn tôi. Nhưng không, Edward không tỏ vẻ gì cho thấy là có biết tôi đã vào lớp cả.
- Chào anh, Edwdard - Tôi vui vẻ lên tiếng, cố làm cho hắn ta hiều là tôi đã thay đổi thái độ.
Edward hơi xoay đầu về phía tôi, thoáng gật đầu rồi quay đi, không chịu nhìn tôi lấy một cái.
Đó là lần cuối cùng tôi tiếp xúc với Edward, dù rằng hắn ta vẫn hiện diện ở đây, hàng ngày, cách tôi có ba mươi xăngtimét. Thỉnh thoảng tôi lại nhìn trộm Edward - tôi không thể ngăn mình thôi làm như thế được - từ một khoảng cách tương đối xa, trong quán ăn hay trong bãi đậu xe chẳng hạn. Ngày qua ngày, tôi nhận ra đôi mắt vàng óng của Edward đang trở nên đen lại. Ấy vậy mà trong lớp, tôi không tỏ vẻ gì gọi là quan tâm đến sự có mặt của hắn ta như hắn ta vẫn hành xử như thế đối với tôi. Thật là khốn khổ cho tôi - những giấc mơ về Edward cứ diễn ra liên tục, đều đều...
Ấy là chuyện ở trường, còn chuyện ở nhà thì. Dù cho tôi có khéo ngụy biện như thế nào, qua những e-mail đã gửi đi của tôi, “bà Renée” vẫn cảm nhận được là tôi đang suy sụp, “bà” gọi điện cho tôi vài lần, lần nào cũng tỏ ra lo lắng. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đổ hết tội cho thời tiết, chính thời tiết đã làm tôi sụt sùi như thế...
Còn Mike, ít ra anh chàng cũng đã hài lòng ra mặt khi cảm nhận được một cuộc chiến tranh lạnh giữa tôi và “người đồng sự”. Không khó khăn gì để hiểu rằng Mike từng đứng ngồi không yên khi nghĩ đến “pha cứu mạng đầy chất hành động” của Edward sẽ “ghi điểm” được với tôi; anh chàng đã thở phào nhẹ nhõm khi thấy nó có kết quả ngược lại. Càng ngày, Mike càng trở nên tự tin, anh chàng thích ngồi lên mép bàn ở chỗ của tôi mà trò chuyện trước khi giờ sinh học bắt đầu, lờ phắt sự có mặt của Edward, cũng giống như Edward chẳng hề đoái hoài gì tới chúng tôi vậy.
Sau cái ngày băng giá khủng khiếp ấy, tuyết bị cuốn sạch trơn. Mike thất vọng vì bị lỡ mất một “trận chiến bão tuyết”, nhưng vẫn vui vì có thể đi ra biển. Ngày nối ngày qua đi, thế mà mưa chẳng giảm chút nào, vẫn cứ rơi hoài hoài như thế.
Jessica kể cho tôi nghe về một sự kiện gì đó xảy ra ở một nơi xa thăm thẳm - cô ấy gọi đó là ngày thứ Ba đầu tiên của tháng Ba và “xin phép” tôi được mời Mike (theo thông lệ là các cô gái sẽ mời các bạn trai) đến dự vũ hội mừng xuân sẽ diễn ra trong hai tuần nữa.
- Bồ có chắc là sẽ không sao không... Bồ không có ý định mời Mike hả? - Jessica cứ hỏi đi hỏi lại khi nghe tôi bảo rằng tôi chẳng có việc gì phải buồn phiền hết.
- Ừ, Jess ạ, mình sẽ không tham dự - Tôi quả quyết. Nhảy múa, ai cũng thấy rõ rành rành là nó không hề nằm trong năng khiếu trời cho của tôi kia mà.
- Vui lắm đấy - Cô bạn cố rủ... nhưng chẳng thành tâm chút nào. Tôi thấy đáng nghi lắm, không lẽ cô bạn này lại quý tôi hơn cả “cái đuôi” của tôi. Thật khó tin quá.
- Bồ và Mike hãy thật vui vẻ nhé - Tôi động viên Jessica.
Hôm sau, trong lớp lượng giác học và tiếng Tây Ban Nha, tôi ngạc nhiên khi thấy Jessica không còn líu lo như thường lệ nữa. Cô ấy bước đi bên tôi mà chẳng hé răng nói đến nửa lời, tôi không khỏi lo lắng nhưng cũng không dám hỏi han. Nếu Mike đã từ chối Jessica thì chắc chắn tôi sẽ là người mà cô ấy không muốn kể nhất.
Nỗi nghi ngại của tôi càng lúc càng tăng khi trong suốt bữa ăn trưa, Jessica luôn tìm cách tránh xa Mike, thay vào đó, cô ấy lại trò chuyện rất sôi nổi với Eric. Mike giữ thái độ “ngậm hột thị” một cách bất thường.
Mike vẫn im lặng khi cùng tôi đến lớp, trên gương mặt của anh chàng có những biểu hiện của một tâm trạng không thoải mái. Cuối cùng, khi tôi đã ngồi vào chỗ, còn Mike thì ngồi gạ lên mép bàn, anh chàng bắt đầu thổ lộ:
- Ừm, Jessica ấy mà... cô ấy rủ mình đến dự vũ hội mừng xuân - Mike kể trong lúc mắt cứ đăm đăm nhìn xuống sàn nhà.
- Hay quá - Tôi reo lên một cách vui vẻ đầy phấn khích - Cậu phải thật vui vẻ với Jessica đấy nhé.
- Ừm... - Mike trở nên lúng túng trước nụ cười của tôi, rõ ràng là anh chàng không hề thích thú câu trả lời đó một chút nào - Mình nói với cô ấy là mình cần phải suy nghĩ...
- Sao cậu lại làm thế? - Tôi cố tình để cho giọng nói của mình “nhuốm màu phản đối”, dẫu sao, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm một chút khi hiểu rằng Mike đã không từ chối Jessica một cách thẳng thừng.
Mặt của Mike trở nên đỏ ửng, anh chàng lại tiếp tục nhìn xuống đất.
- Mình... mình không biết là... cậu có định mời mình hay không.
Im lặng, trong phút chốc, tôi căm ghét cái cảm giác có lỗi đang dâng lên trong lòng mình. Nhưng hình như... tôi khẽ liếc mắt sang Edward và nhận ra cái đầu của hắn ta đang hơi nghiêng về phía tôi.
- Mike à, mình nghĩ là cậu nên đồng ý...
- Vậy là cậu đã mời người khác rồi chứ gì? - Không biết Edward có biết là Mike vừa mới liếc mắt nhìn sang hắn ta không?
- Không phải - Tôi quả quyết - Chỉ là mình không thể đến dự buổi khiêu vũ, vậy thôi.
- Tại sao cậu lại không đi? - Mike hỏi gặng.
Tôi không dám liều lĩnh tham dự vào cái trò múa may đó, vì nó sẽ khiến cho tôi bị bẽ mặt là cái chắc. Rất nhanh chóng, tôi nghĩ ngay ra được một kế hoạch khác.
- Thứ Bảy, mình phải đến Seattle - Tôi giải thích. Mà quả thật, tôi cũng cần phải rời thị trấn. May sao, đây chính là cơ hội tốt để thực hiện điều đó.
- Sao cậu không để thứ Bảy khác hãy đi?
- Mình xin lỗi, nhưng không được đâu - Tôi cố phân bua - Dù sao, cậu cũng không nên để cho Jess chờ đợi câu trả lời của cậu lâu hơn nữa, kỳ cục lắm.
- Ừ, cậu nói đúng - Mike lẩm bẩm trong miệng rồi quay trở về chỗ ngồi của mình, vẻ mặt buồn rười rượi. Tôi nhắm mắt lại, day day mấy ngón tay lên chỗ thái dương, mong xua đuổi cái cảm giác “tội lỗi” và thương cảm ra khỏi đầu. Thầy Banner bắt đầu bài giảng của mình. Bất giác tôi thở dài, lại phải mở mắt ra.
Edward đột ngột quay sang nhìn tôi một cách lạ thường, vẻ thất vọng thường thấy lại hiện ra trong đôi mắt đen, nhưng lần này, nó rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tôi cũng đưa mắt sang nhìn ngược trở lại, tỏ vẻ không hiểu ý nghĩa của cái nhìn ấy, mong rằng hắn ta sẽ quay mặt đi. Nhưng không, Edward vẫn tiếp tục nhìn thật sâu vào đôi mắt tôi, cố tìm kiếm một cảm xúc nào đó. Làm sao thôi không nhìn hắn ta bây giờ. Hai cánh tay của tôi bắt đầu run lên.
- Mời em Cullen? - Thầy Banner gọi Edward, thầy vừa hỏi một câu gì đó mà tôi không kịp nghe.
- Thưa thầy chu trình Krebs(5) ạ - “Người đồng sự” của tôi trả lời, hình như hắn ta có vẻ miễn cưỡng khi phải quay lên nhìn thầy giáo.
Tôi hạ mắt nhanh xuống nhìn quyển sách đang mở ngỏ ở trên bàn, ngay sau khi không còn bị “hành hạ” bởi đôi mắt đầy ma lực của hắn, tôi cố gắng theo kịp bài giảng. Vẫn cái tính thỏ đế như thường lệ, tôi vắt mái tóc của mình qua bên phải, cố gắng che đi phần lớn gương mặt. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không thể tin được là tại sao mình lại dễ bị hoang mang và kích động đến thế - nhất là trong cái ngày đầu tiên hắn ta nhìn tôi cách đây khoảng sáu tuần. Giờ thì tôi sẽ không để cho hắn ta tác động đến mình nữa. Như thế, yếu đuối lắm. Mà có khi lại còn tệ hơn cả yếu đuối nữa, đó là thảm hại thì đúng hơn.
Tôi cố gắng hết sức để không chú ý đến Edward, nhưng có lẽ không thể thực hiện nổi điều này, thôi thì phải cố gắng để hắn ta không biết là mình đang chú ý đến hắn ta vậy. Cuối cùng, tiếng chuông được chờ đợi cũng đã reo lên; muốn hay không muốn, tôi cũng bắt buộc phải quay sang phía Edward để thu dọn đồ đạc, dụng cụ làm thí nghiệm, mong sao Edward lại bỏ đi như thường lệ.
- Bella? - Sao giọng nói của hắn ta lại quen thuộc với tôi đến vậy, như thể tôi đã được nghe nó cả đời rồi, chứ không phải chỉ là trong mấy tuần ngắn ngủi vừa qua.
Tôi trở nên dè dặt. Tôi không muốn trở lại cái cảm giác vẫn hằng có mỗi khi nhìn vào gương mặt quá hoàn mỹ của hắn ta. Nhưng không thể nào tránh được, một cách thận trọng, tôi quay sang Edward. Không làm sao có thể đoán được cảm xúc của con người này. Hắn ta chẳng nói chẳng rằng lấy một lời.
- Có chuyện gì vậy? Anh muốn nói chuyện trở lại với tôi à? - Tôi lên tiếng, và dù có cố gắng kiềm chế thế nào đi nữa, không hiểu sao trong giọng nói của tôi vẫn còn một chút gì đó nóng nảy.
Môi Edward mấp máy, cố gắng nở một nụ cười.
- Không, không phải hoàn toàn như thế - Hắn ta phân bua.
- Thế anh muốn gì nào, Edward? - Tôi hỏi và nhắm mắt lại. Để không phải sợ sệt, ngượng ngùng, tôi chỉ còn có thể nói chuyện theo cách đó với hắn ta mà thôi.
- Tôi xin lỗi - Edward trả lời, giọng nói nghe có vẻ thành thật - Tôi đã quá khiếm nhã, tôi biết chứ. Nhưng thà như thế tốt hơn, tôi nghĩ như vậy.
Tôi mở mắt ra. Hắn ta đang rất nghiêm túc.
- Thật tình tôi không hiểu - Tôi thú thật.
- Chúng ta không là bạn thì tốt hơn - Edward nói - Tin tôi đi.

Chương 1 || Chương 1 B || Chương 1 D || Chương 2 || Chương 2 (B) || Chương 2 (C) || Chương 3 || Chương 3 (B)